Anh sẽ là hoàng hôn của em nhé! Tại sao lại là hoàng hôn mà không phải là bình minh? Đơn giản thôi, vì bình minh là điểm khởi đầu của một ngày, với bao công việc, bao dự định. Còn hoàng hôn là khi một ngày đã kết thúc, khi những bộn bề, lo toan đã tạm gác lại. Bình minh mang lại cho ta sự hứng khởi, nhiệt huyết; còn hoàng hôn mang tới cho ta cảm giác thư thái và thanh thản. Em muốn sau một ngày dài với bao công việc, bao lo âu, em sẽ được tựa vào vai anh để tìm cảm giác an toàn và bình yên. Tựa vào vai anh để quên đi những muộn phiền, quên đi cuộc sống tấp nập và xô bồ ngoài kia. Tựa vào vai anh, lắng nghe 2 con tim hoà chung 1 nhịp đập. Tựa vào vai anh để biết: dù có khó khăn, dù vất vả, dù xa cách…em vẫn luôn có anh.
Tình yêu là một hành trình, và trong hình trình đó, anh sẽ luôn bên cạnh em, dõi theo em, và cuối cuộc hành trình, em sẽ gặp anh, ta sẽ gặp nhau. Giống như ông Mặt Trời, sau 1 ngày dài sẽ gặp được đường chân trời phía Tây, anh nhỉ! Anh sẽ là hoàng hôn của em nhé!
Em rất mong các anh chị gửi những lời tâm sự trên đây tới anh ấy của em, là Nguyễn Văn Sinh, ở SĐT +79529*40300. Anh ấy đang làm việc ở Novorsibisk, Nga, với lời nhắn: “Anh à, em nhớ anh nhiều lắm”.
Để lại một bình luận