Sáng ngày cuối năm em nhận được tin nhắn của anh, em nghĩ rằng đó là tin nhắn chúc ngày mới của anh, nhưng không phải, đó là tin nhắn chia tay, anh thất vọng vì sự ngăn cản của em đừng phiền anh nữa. Em đã lặng đi khi đọc tin nhắn đó anh à. Sáng ngày hôm đó em đã ngồi giữa sân trường, khóc vì cuộc tình dang dở của em và anh, khóc cho ngày mình thật sự mất nhau, ngồi giữa cơn mưa phùn và gió. Chiều hôm đó em phải nhập viên vì sốt cao, em gọi tên anh trong vô vọng. Em gục ngã thật sự rồi anh à, lúc này em cần có anh hơn bao giờ hết.
Đã có lần em làm anh phải đau khổ nhưng em cũng đâu vui sướng gì hả anh. Em không bao giờ dám kể với anh lý do tại sao lúc đó em lại rời xa anh, không phải em không yêu anh, em yêu anh nhiều nhiều lắm anh à. Từ sau vụ tai nạn thời học sinh, em luôn tự ti về bản thân mình, em sợ mọi người biết chuyện gì đã xảy ra với em sau vụ tai nạn giao thông đó. Khi xuất viện em không chịu đi học nữa, ba mẹ đã phải chuyển trường thì em mới chịu đi học tiếp. Em sống nhưng không dám đói diện với sự thật, em luôn phải trốn tránh, thì làm sao em có thể kể cho anh nghe đây hả anh. Em mất anh chỉ vì em không dám đối diện với sự thật, nhưng tình yêu em dành cho anh xuất phát tự tận đáy lòng em. Em chỉ cầu mong có một phép nhiệm màu sẽ đưa anh trở về bên em, sẽ hiểu được nỗi đau của em. Anh đừng lạnh lùng với em như vậy nữa, nếu có cơ hội em sẻ kể tất cả cho anh nghe, em sẻ đối diện với chính em anh à. Mong rằng anh sẽ đọc được những dòng tâm sự của em. Em chỉ muốn nói với anh rằng em yêu anh nhiều lắm, hãy quay về với em nha anh.
Để lại một bình luận