Đầu năm mới, trời chẳng đẹp như mơ ước của mỗi người. Cái lạnh run vì mưa, cái tê buốt vì gió càng làm cho ta ghét cái tiết trời mùa đông vốn đã hiu quạnh. Mưa cứ kéo dài từng ngày, những cơn mưa phùn rả rích ngày đêm mãi không thôi. Nó ghét mưa!
Mưa đã làm trôi đi bao kỉ niệm của nó.
Mưa đã phũ phàng không xót thương đem đi bao kí ức êm đềm ấy.
Mưa đã mang nỗi buồn đến với nó. Cái nỗi buồn tuy chỉ man mác thôi nhưng làm lòng nó đau nhói.
Mưa đã mang người thân yêu nhất của nó đi trong một buổi chiều buồn.
Mưa đã nuốt hết nước mắt cảu nó- những giọt nước mắt tủi thân.
Mưa đã đánh cắp con tim vốn ấm áp cảu nó mà mang đến cái giá lạnh đóng băng con tim buồn.
Mưa đã thay đổi toàn bộ tâm hồn nó để rồi mang cái ấm áp ấy đem đi để cái giá buốt xen sâu vào trái tim bé nhỏ.
Có người hỏi tại sao nó ghét mưa? Không nó không chỉ còn là ghét mưa nữa mà nó đã căm thù mưa – những cơn mưa đã thay đổi toàn bộ nó, thay đổi cả tâm hồn nó. Sao nó có thể yêu mưa được đây? Làm sao nó có thể tin vào cơn mưa chiều buồn sẽ làm mát tâm hồn nó? Chỉ sợ rằng nó sẽ lại đem thêm nỗi buồn và sự cô độc trong nó. Ghét mưa! Thực sự ghét mưa!
Để lại một bình luận