“…Mái tóc trắng ngần mưa nắng, gót chân mòn đi theo bước thời gian, lời nguyền sông Lam hay lời nguyền từ xa xưa đưa cha thảnh thơi về với biến, cha giờ còn lại trong giấc mơ con, trong những sáng mai thức dậy nhìn đám cỏ xanh mà lòng ngơ ngác, rồi tất cả như những mũi dao, mũi mác xuyên thấm cả tâm hồn con. Mong một ngày được tìm lại bầu trời, tìm lại cha trong cuộc đời hối hả mưa sinh”
Chân dung
Tác giả: Hoàng Trần Cương
Trình bày: LeO
Cha tôi
Huyết thống tổ tiên trích ngang bản mặt
Trán rộng cộm nỗi đau
Rụa ràn cơn sóng đất
Thấm vào đêm
Thấu cả sang ngày
Cha tôi
Mắt vẫn cười
Buồn vui trúng trật
Con cháu sum vầy
Bếp chật
Khói phân vân
Cha tôi
Ém nắng mưa lên vạt tóc trắng ngần
Xói lở gót chân trần
Mỏng dần lá lúa
Sông Lam thẳm lời nguyền
Thảnh thơi về biển
Cha tôi
Bây giờ nhòa vào miền những giấc mơ
Mỗi ban mai cỏ lại xanh ngơ ngác
Gió vót đọt tranh lia ngàn mũi mác
Chọc qua vỉa đá
Tìm trời…
10/10/1998
Để lại một bình luận