Vậy là cũng gần tròn 1 năm rồi phải không em, 1 năm mà em đã buông tay anh, 1 năm mà anh phải sống trong những nhớ thương và những day dứt. Đã không còn những lúc anh buồn để em chạy đến bên anh nữa rồi, anh biết đó là qui luật của cuộc sống và anh đang phải trải qua nó. Biết bao lần anh đã ghé qua những nơi chất chứa kỉ niệm của 2 ta. Vẫn là nơi ấy, vấn chiếc đu ấy, vẫn là những chiếc xe bus ấy nhưng hình ảnh em thì đã mãi xa, đã không còn nữa. chỉ biết mỉm cười và rồi nhận ra rằng em đã không còn là của anh. Nếu em có nghe được những lời tâm sự chân thật từ đáy lòng anh thì hãy nở nụ cười thật tươi em nhé, đừng khóc hay nghĩ về anh, hãy sống thật vui và thật hạnh phúc…Em nhé!
Để lại một bình luận