Tôi không thích rất nhiều thứ ở cậu, cách cậu nói, cách cậu làm, cách cậu khiến tôi cảm thấy khó chịu. Tôi không rõ là có phải cậu cố tình làm thế để đạt được một số mục đích gì không. Chắc là có. Nhưng cái cách cậu rào trước đón sau trong câu nói, thực sự khiến cho tôi cảm thấy có phần sợ cậu, ngày càng sợ. Đó không phải là sự sợ hãi của một kẻ yếu hơn đối với kẻ mạnh, mà là sự sợ hãi một ngày tôi sẽ mất cậu. Cậu sẽ không còn là cậu như trước đây, cái thời mà chúng ta mới quen nhau, cái thời mà chúng ta thân nhau.
Tôi khó chịu, nhưng tôi chả bao giờ nói ra cả, vì tôi biết nó chẳng giúp gì được cho tôi. Tôi chả bao giờ nói thắng được cậu, thế nên tôi im lặng, cũng là giúp cho mình đỡ cảm thấy bực tức và bế tắc hơn. Nhiều lúc tôi tự hỏi, cậu đã bao giờ nhìn lại bản thân mình chưa. Ý tôi là, tôi có thể kém cậu rất nhiều mặt. Cậu học giỏi hơn, gia đình khá giả và hạnh phúc hơn, mọi thứ đến với cậu khá thuận lợi. Tôi thì kém hơn, gia đình tôi thì bình thường, và nó cũng không có nhiều tình cảm cho lắm, nhưng nhiều lúc tôi cảm thấy thực sự cậu đánh giá tôi thấp hơn cậu rất nhiều, cậu thiếu tôn trọng tôi. Ai cũng có lúc sai cái nọ, làm không tốt cái kia. Tôi bừa bãi, cẩu thả, cậu thì sạch sẽ, gọn gàng, nhưng nhiều lúc cậu cũng chả bằng được tôi.
Có thể cậu sẽ bảo là tại sao tôi không nói ra, vì tôi chưa đủ dũng cảm để nói ra. Và tôi nghĩ rằng cậu sẽ chẳng bao giờ nghe tôi, những gì tôi nói sẽ chẳng bao giờ có tác dụng. Có thể cậu sẽ bảo là tại sao tôi không bao giờ nhắc cậu. Một phần vì tôi vô tâm, một phần vì tôi muốn cậu tự nhận ra là bản thân mình cũng đâu có tốt đẹp lắm. Nhưng hình như tôi đã quá tự tin về cậu, về khả năng nhìn nhận vấn đề khách quan của cậu, tôi vẫn luôn nghĩ là cậu giỏi hơn tôi.
Đây là lần đầu tiên tôi ngồi viết ra những thứ như thế này về cậu. Tôi muốn chúng có thể biến khỏi đầu tôi. Tôi muốn cậu vẫn mãi là người bạn tốt nhất của tôi, thế thôi. Tôi luôn sợ phải mất cậu giống như tôi đã từng mất một kẻ khác trước đây. Tôi ghét cái cảm giác tôi nhận ra rằng, chúng ta đang dần xa nhau mà không thể làm gì được. Cậu luôn biết, bạn bè là một thứ quan trọng và quý giá nhất đối với tôi, đúng không? Gửi cậu bài hát này. Hãy nhớ lại những ngày chúng ta cùng nhau hát. Hy vọng là cậu sẽ nghe và nhớ lại.
Để lại một bình luận