Có những điều nhỏ nhoi đã đưa 2 con người xa lạ đến với nhau, thượng đế tạo nên tình yêu cho 2 người đó. Nhưng khi người ta yêu nhau rồi thượng đế lạị nhẫn tâm đẩy 2 con người đó ra xa. Tình yêu liệu có phải là 1 món quà quá xa xỉ. Hôm nay quay lại nhà cũ, nhìn căn phòng của nhóc ở lúc trước sao mà tâm trạng quá, từ lúc nó đi khỏi căn nhà đó đã rất nhiều lần nó vô thức chạy xe ngang căn nhà đó chỉ mang 1 hy vọng nhỏ, nhỏ thôi là có sẽ “vô tình” lại được thấy nhóc!
Đã gần 3 năm rùi nhóc nhỉ, những chuyện đã xảy ra giữa nhóc và nó có lẽ sẽ theo nó mãi về sau này. Nhớ lần đi xe bus với nhóc về quê nó để thi bằng lái, nó vui lắm…lúc chở nhóc bằng xe máy nhóc ngồi sau lưng nói chuyện, nó vui lắm…lúc nhóc đánh nó vì những lần nó chọc nhóc gì đó làm nhóc quê, nó vui lắm… lúc đó nó thật khờ vì chẳng biết gì cả, vô tư bên nhóc vì nó không nghĩ sẽ có ngày hôm nay. Khi người ta mất đi thì mới biết quí phải không nhóc…
1 lời xin lỗi chân thành cuối cùng của nó thôi, rồi nó và nhóc sẽ là 2 đường thẳng tiếp tục đi đường riêng của mình, vậy mà nó cũng không dám, cái gọi là “bản lĩnh” nhóc nói với nó bây giờ nó đã hiểu là như thế nào… Nhưng như vậy cũng hay phải không nhóc, 1 người như nó không thể xứng với nhóc được, nó hèn nhát, không tự tin. Vâng, tất cả nó nhận, nhưng khi 1 người mà mình trân trọng, yêu thương ở bên cạnh mình mà chịu nhiều tổn thương hay buồn vì nó, nó luôn là người chọn giải pháp ra đi..Xin lỗi! Với nhóc, nó luôn tin là những gì nhóc chọn và làm sẽ luôn thành công, nó tin như vậy!
Để lại một bình luận