Đã một năm rồi anh nhỉ, kể từ ngày mình chẳng còn là gì trong nhau? Anh đã đi xa cuộc tình ngày trước của chúng ta, bước về nơi ta chỉ còn là hai kẻ xa lạ. Anh vẫn sống tốt và hạnh phúc đúng không anh? Em đã bước qua những ngày nắng, những ngày mưa để có thể chấp nhận sự thật anh đã xa em, anh đã chia tay em và em phải sống một cuộc sống không có anh bên cạnh và tập sống dần với nó.
Yêu một người, rồi từ bỏ một người. Quen một người, rồi phải quên một người. Trân trọng một người, rồi tổn thương vì một người. Tình yêu trong cuộc sống này quá rộng lớn và bao la, nhưng không có nghĩa ai đó phải là tất cả của mình mãi mãi. Chúng ta ngay từ lúc sinh ra đã bị khuyết một nửa phần hồn còn lại, tháng ngày trôi qua cũng là lúc ta tiếp tục con đường lắp ghép nó cho vẹn toàn. Sẽ có những mảnh ghép sai trong vô vàn những mảnh ghép ta bắt gặp, cho đến một ngày ta tìm được mảnh ghép hoàn hảo cho một nửa cuộc đời mình. Vậy anh là mảnh ghép em tìm sai? Hay mãi mãi chẳng bao giờ là đúng….!?! Em cũng không biết nữa??? Có thể chúng ta chỉ vô tình bước qua cuộc đời nhau, vô tình cắt nhau tại một điểm rồi mãi mãi tách ra nhau như hai đường thẳng cắt nhau vậy. Anh là gió, em là cỏ. Cỏ dù tán rộng đến đâu vẫn không đuổi kịp gió…” Phải thế không anh?
Và con đường của mình đã mãi chia làm hai. Anh bước đi, mà không một phút, một giây nào ngoảnh lại. Chỉ còn mình em hoang hoải với những kí ức không tên, những hoài niệm thực sự quá khó để lãng quên. Em chông chênh với những tháng ngày gió nắng hư hao. Gặp anh, yêu anh, rồi vùng vẫy trong nỗi đau vì anh, có phải đó là định mệnh?? Anh hãy an lòng bước tiếp trên con đường đã mang anh đi…Em đã đủ vững tin để bước trên con đường mà em đã chọn vì cuộc sống vốn không như ta nghỉ chông chênh, bấp bênh nhưng cũng có đôi lúc trầm lặng…Những kí ức về anh, em đã chôn sâu vào quá khứ về nơi gọi là kỉ niệm..Và em đã tập sống 1 cuộc sống không anh, không nghĩ về anh.
Mỗi lúc buồn, em thường đi dạo phố và dừng chân vào quán cafe để nhâm nhi ly cafe vừa đắng vừa ngọt để những nổi nhớ theo ly cafe vơi dần..và em đã làm được..Và giờ em đã đủ can đảm để rời xa những kí ức về anh, đủ can đảm để viết cho anh những dòng thư này..em sẽ không trông chờ một ngày anh sẽ quay về hay trông chờ vào lời hứa đã đi vào dĩ vãng của anh nữa..chỉ còn chút nữa thôi em đã bước qua “bước ngoặc” cuối cùng của tuổi 18, em sẽ phải cố gắng nhiều hơn nhiều hơn nữa. Anh cũng thế nhé..Hãy sống thật tốt. Em sẽ không làm phiền tới cuộc sống của anh và hãy xem em như một người đã từng đi qua cuộc đời anh.Chúc anh hạnh phúc….
Để lại một bình luận