Nó đã lấy hết can đảm…và rồi, sau đó là một khoảng lặng…nhưng nó không hối tiếc… Một ngày cuối đông, Gió xuất hiện. Gió làm trái tim nó xao xuyến. Gió mang đến tiếng cười làm trái tim nhỏ ấm áp. Người ta bảo rằng Gió vô tình. Đúng thế, Gió vô tình… Gió không biết rằng ở một nơi xa có ai đó luôn mong nhìn thấy Gió cười… luôn mong Gió hạnh phúc…Gió hỏi nó: “Tại sao lại thích anh?” Lí do ư?
Mọi thứ đều có lí do nhưng thích một người cũng có lí do ư? Câu trả lời của nó là không. Không có lí do, đơn giản vì thích Gió, nó thích Gió, chỉ vậy thôi…Nếu như thích một người mà có lí do thì người ta sẽ dùng những lí do ấy để quên đi người. Nó nhớ Gió, nỗi nhớ ấy cứ hiện hữu trong tâm trí nó. Đôi lúc nó nhìn thấy bóng ai đó trên đường, nó bất chợt quay đi vì nó cứ nghĩ “Là Gió”. Nó nghĩ có thể Gió đã trở về. Nhưng làm sao là Gió được, Gió đang ở nơi xa, rất xa…
Anh là Gió, làm sao một đứa con gái yếu đuối, mỏng manh như nó có thể không thể giữ được Gió…Tại sao chứ? Tại sao là Gió? Câu hỏi chỉ mãi là câu hỏi, nó mãi không tìm được câu trả lời. Có cô bé kia ghét mưa vì chính mưa đã đến một người và cũng mang người ấy đi mãi…Còn nó, nó có ghét mùa đông không?. Mùa đông mang Gió đến bên nó. Hai mùa đông trôi qua, Gió vẫn là Gió. Còn nó vẫn thế,với một nỗi nhớ…Nó vẫn yêu mùa đông và …vẫn cứ thích Gió…
Gió à, nó phải làm sao đây? Nó không biết phải làm sao? Giá như có thể xóa đi hình ảnh của một người dễ dàng như xóa những dòng chữ trên trang giấy kia nhỉ? Giá như có thể xóa sạch mọi thứ như sau cơn mưa? Giá như là một giấc mơ, khi tỉnh giấc thì sẽ không nhớ gì nữa. Và giá như…
Nó sẽ cố quên. Dù nó biết… chẳng biết phải cố quên đến bao giờ??? Nơi xa đó, hạnh phúc, may mắn, bình yên nhé, Gió! Trái tim Gió không thuộc về nó. Có lẽ trái tim Gió vẫn còn đó hình ảnh của người con gái ấy… Hi vọng có ai đó sẽ sưởi ấm trái tim Gió…Gió nhé! Và bình yên nhé, trái tim của nó!
Để lại một bình luận