Có bao giờ bạn tự đặt ra câu hỏi là mình đang sống hay tồn tại chưa? Còn với tôi thì câu hỏi đó đã ám ảnh tôi suốt hơn tháng nay khi mà tôi đang rơi vào trạng thái stress trầm trọng. Để rồi những lúc như vậy, tôi mới có dịp để lắng nghe lòng mình hơn. Nhắm mắt lại, tôi thấy mình đã có những lúc đang sống. Nhưng cũng có nhiều khi tôi thấy mình chỉ đang tồn tại.
Khi tôi cảm thấy mình đang sống là khi tôi xách giúp túi đồ nặng cho một cụ già lên xe buýt, là khi tôi giúp một em bé tìm đường về nhà, hướng dẫn và giúp đỡ cho những thí sinh đi thi đại học trong những lần làm sinh viên tình nguyện, hay chỉ đơn thuần là dậy sớm cùng người dân ra đồng gặt lúa trong đợt mùa hè xanh. Tôi thấy mình đang sống là khi tôi gọi điện về nhà báo cho mẹ biết tôi được nhận học bổng loại giỏi, và nghe thấy niềm vui của mẹ không giấu nổi qua giọng nói. Tôi đang sống là khi tôi dậy thật sớm, ra ngoài hiên, ngắm nhìn bầu trời đang rạng sáng để tự nhủ mình phải sống trọn vẹn và ý nghĩa từng ngày hơn.
Nhưng nhiều khi tôi chỉ thấy mình đang tồn tại, đó là khi tôi chạy xe ngoài đường mà không biết mình đang đi đâu về đâu, là khi tôi tự biến mình thành một con robot làm những việc quen thuộc đã được lập trình sẵn, là khi tôi quên mất mình đang là ai, mình là gì, sống chỉ như một cỗ máy không cảm xúc, không quan tâm xem người khác bên cạnh nghĩ gì, sống ích kỷ. Có những người rất thông minh sống trong thế giới này, vì họ luôn biết cách làm chủ thế giới, nhưng tiếc thay, tôi không phải là người trong số đó.
Những ngày đang sống dài ra chính là tuổi đời đang ngắn lại. Sống lâu đã gọi là sống chưa? Hay chỉ là đang tồn tại trong thời gian dài, ngủ im trong khi thế giới ngoài kia đang thức tỉnh. Con người vốn ít ai tự nhận mình đang tồn tại, trong khi bản thân con người vốn không ai hoàn hảo. Vấn đề cốt lõi là rất ít ai biết mình là ai, đang đứng ở đâu trong thế giới rộng lớn này, suy nghĩ xem mình là ai và sẽ trôi về đâu, sống và tồn tại, mình đang đứng ở khoảnh khắc nào. Và trong số những người đó lại có tôi. Tại sao chúng ta lại phải sống thế này, ngày qua ngày? Tại sao chúng ta lại không có cách giải thoát tốt hơn? Hay đơn giản vì bản thân mỗi người trong thế giới này tồn tại mà không biết mình đang tồn tại?
Những ngày qua, câu hỏi trên cứ ám ảnh lấy tôi. Và tôi chợt nhận ra mình chỉ đang tồn tại thôi, chưa phải là sống, sống trọn vẹn và ý nghĩa từng ngày. Vậy còn bạn thì sao? Bạn đang sống, hay chỉ là đang tồn tại.
Để lại một bình luận