Trở về ngôi nhà yêu dấu – nơi lưu giữ những kỷ niệm đời tôi, mở máy tính rồi yahoo, check mail, rồi chờ đợi một hạnh phúc nhỏ nhoi trong đêm cuối tuần. Và rồi em đã lại đến bên tôi. Chỉ là nói chuyện tán gẫu thôi nhưng nụ cười của em dường như làm cơn mưa trong tôi tạnh hẳn. Tôi vẫn kể cho em nghe cuộc sống tôi, giản đơn hàng ngày là thế. Vẫn cười vang khi em xen hài hước vào câu chuyện.
Mỗi ngày qua đi, tôi thấy cần em hơn. Tôi biết, đôi khi em muốn trốn chạy, và đôi khi em còn cảm thấy sợ tôi nữa. Tại sao chứ? Thực sự thì tôi muốn đối xử với em thật tốt, ở bên em mỗi khi em cần. Không bao lâu nữa em sẽ nhận ra, chẳng có nơi nào bình yên hơn là ở bên người mình yêu thương bằng cả trái tim. Nếu yêu tôi thì hãy tin tôi nhé, bởi vì đó cũng là cách để tôi tin vào em.
Em đã mở cửa trái tim tôi, cho tôi thấy tình yêu nơi em và bước vào trái tim tôi thật nhẹ nhàng. Các vì sao trên bầu trời đêm nay đang xuất hiện trở lại, và gió đang nhẹ lượt sau cơn mưa. Em hãy ngước nhìn trời sao và tin rằng trái tim tôi không bao giờ đổi thay, cũng không bao giờ muốn đạp bánh xe lãng tử, bởi đã hai lần tan vỡ.
Bao đêm chìm trong bài vở và thi cử nhưng cũng không làm tôi nguôi nhớ về em. Tôi đã quen với sự cô độc từ lâu, và mỉm cười đối mặt với nó đã bao ngày. Hãy tin ở tôi nhé, vì tôi đã chọn chờ đợi nên dù có đớn đau tôi cũng vẫn chờ, chỉ có sự dịu dàng của em mới có thể giải thoát tôi. Tình yêu dành cho em như một đóa hoa nở rộ trong tim. Tôi chưa từng biết đến điều kỳ diệu như thế, mà những điều kỳ diệu thường chỉ đến rất ít lần trong đời. Và chính là người đã tạo ra điều đó.
Để lại một bình luận