Dừng lại để thấy cái nắng chói chang làm da tê tê cũng thú vị chứ không đáng ghét đến mức cứ phải đeo kính râm, mặc áo chống nắng. Dừng lại để thấy cái mát lạnh của mưa, và hãy thử ít nhất một lần đừng cố tránh bị ướt khi nó bất chợt đến. Dù có cố chạy thì trước mặt cũng vẫn là mưa thôi. Dừng lại để thấy gió chẳng bao giờ ngừng vi vu, cây chẳng bao giờ hết xanh, biển chẳng thể nào không mặn. Dừng lại để thấy ngày đêm vẫn đến rồi đi. Dừng lại để thấy trên đời này, vui buồn nhiều bằng nhau nhưng chẳng bao giờ có thể đếm hết.
Sáng chủ nhật này có gì khác nhứng sáng chủ nhật khác nhỉ? Không vội vàng sửa soạn đi làm, không cằn nhằn vì không được nghe Quick and Snow, không còn một cái chân nguyên vẹn như chủ nhật trước. Từ sáng nay sẽ chỉ ở nhà, từ sáng nay phải uống canxi để cái chân gãy nhanh liền. Lại kêu ca, sao người ta thiết kế viên thuốc to thế, nuốt không nổi. Giá mà tất cả các loại thuốc đều ở dạng viên sủi thì tốt biết mấy. Từ sáng nay sẽ chỉ ở nhà.
Nhớ con tắc kè đó, nhớ cài menu với trang breakfast mở sẵn ta vẫn bê ra cửa mỗi sáng, nhớ những cốc trà miễn phí, nhớ Tiger beer giảm giá chỉ còn mười nghìn, nhớ cái thùng đã sáng nào cũng phải đổ nước, nhớ khay bê đồ, nhớ cốc thìa, dao dĩa, nhớ cả bình cà phê pha sẵn trong tủ lạnh, nhớ máy ép nước quả, nhớ chanh, xoài, cam, dứa, vodka, nhớ cả bàn ghế với mấy cái quạt hoạt hỏng tuốc-năng mà chẳng ai sửa, nhớ những tờ giảm giá 10% cho khách quen,….Từ sáng nay sẽ chỉ ở nhà.
Trên đời này chẳng có gì làm sẵn là dùng được. Một kế hoạch nào đó được lập nên, nhưng chỉ khoảnh khắc sau thôi mọi thứ đã biến đổi, bản đồ đó đã cũ mất rồi. Mới một giây trước thôi ta vẫn đi lại bình thường, thế mà sau một cái chớp mắt, cái chân đã gãy. Có lẽ cuộc sống đang muốn nói với ta “đừng đi nhanh như thế chứ. Dừng lại đi, đừng có trốn tránh gì hết và chấp nhận chính mình”. Nhưng ngày đầu tiên đến thế giới này, đơn độc, hồn nhiên, chỉ như mặt gương phẳng lặng, không một hạt bụi, không một vệt mờ.
Không sao đâu, thạch sùng đứt đuôi rồi lại mọc mà, chân gãy cũng sẽ liền lại thôi. Ta là bầu trời kia. Niềm vui, nỗi buồn là những đám mây. Mây đến rồi đi, nhưng bầu trời vẫn còn đó nguyên vẹn. Ta là đại dương kia. Ký ức, tương lai, mơ mộng, muộn phiền chỉ là những gợn sóng trên bề mặt, thỉnh thoảng gió bão làm sóng nổi lên, nhưng trong lòng biển sâu thẳm thì vẫn bình yên, giống như con chim bay trong bầu trời, không con đường, không để lại bất kỳ dấu chân, dấu vết. Không sao đâu, mọi chuyện rồi cũng qua đi.
Anh chị thân, em vừa bị gãy chân, hơi buồn. Cứ tưởng rằng ngày nào mình cũng được làm công việc mình yêu thích để quên đi những chuyện không vui, giờ lại phải ở nhà. Hôm qua em phải mất nửa giờ để nhảy lò cò từ tầng 4 xuống mua thuốc. Mỏi chân kinh khủng nhưng lại được chơi trò chơi từ lúc bé. Không dám gọi về nhà vì sợ bố mẹ lo, không gọi cho bạn bè vì sợ phiền. Một mình đi bó bột, một mình lê lết về nhà. Chỉ là hơi buồn thôi. Không sao, em có thể tự lo được. Sẽ thử sống 1 tháng 1 mình với 1 cái chân xem sao.
Để lại một bình luận