Một chút thương làm cho tình yêu thêm ấm,
Một chút nhớ làm cho tình yêu thêm nồng,
Một dấu lặng cho tình yêu êm ả.
Thế đó, vậy là hôm nay những cảm xúc chợt từ đâu ùa về. Lấn át tất cả. Nó đang sống trong cái hạnh phúc riêng nho nhỏ của nó. Chợt cảm thấy sao mà yêu cuộc đời đến thế, sao mà yêu ai đó đến như vậy. Hạnh phúc, niềm vui của nó chỉ là những dòng tin nhắn nhẹ nhàng, một chút gì đó quan tâm từ hắn thôi. Nhỏ bé thế, giản dị thế thôi. Có đôi lúc, nó cảm thấy thật sự bất an, nó lo lắng một điều gì đó mơ hồ. Nó sợ, nó sợ ai đó cướp mất niềm vui, hạnh phúc trên tay nó. Nó không dám nghĩ đến thật xa vời về chuyện tình cảm, vì không ai có thể biết trước được tương lai. Nó giận hắn, chỉ vì sự vô tâm của hắn…. chỉ vì những dòng tin nhắn của hắn…. chỉ vì hắn mà thôi. Vì nó đang giận hắn nên nó cau có, ngồi yên một mình nghe nhạc. Và cả suốt ngày hum đó nó không thèm đọc 1 chữ nào trong cuốn sách dày cộm mà nó tự hứa sẽ đọc hết tất cả…. thế là, giống như một dấu lặng, tình yêu của nó và hắn cũng cần có những phút giây yên bình. Để cho 2 đứa suy nghĩ về chính mình…. đôi lúc muốn kết thúc để khỏi mệt mỏi. Thế mà lại không làm được chỉ vì lí trí không thắng nổi con tim
Tình yêu của nó đã nhiều lắm rồi, nó luôn hi vọng, luôn mơ tình yêu đó như một vòng tròn, không có điểm mở đầu và không có điểm kết thúc. Thật ra, nhiều lúc cũng chán lắm. Có lẽ do nó mong chờ quá nhiều từ hắn, hi vọng quá nhiều…. nên đôi lúc mới hụt hẫng đến như vậy….
Tự nhủ mình đừng hi vọng quá nhiều, nhưng tại sao niềm tin nó dành cho hắn lại lớn đến như vậy… điều đó liệu có tốt không? tình yêu ơi, ta thua mi thiệt rồi!!!
Để lại một bình luận