Mỗi lần nhắn tin hay trò chuyện, bạn đều cười xòa và sởi lởi. Cái kiểu cố – gắng -ổn như bạn, tôi hiểu rất rõ. Những ngày tháng bạn đã đi qua, có thể may mắn đã quá lơ là còn hạnh phúc thì thích chơi trò ú tim cùng bạn. Thực tình, tôi luôn muốn vào một buổi chiều nào đó giữa Hà Nội thênh thang, có thể ngồi bên cạnh, rồi nắm bàn tay bạn. Chỉ như thế…
Có những chuyện cũ đã qua không nhất thiết phải kể cho mọi người nghe. Có những nỗi đau cũng không nhất thiết để mọi người biết. Có những tâm tình giữ trong lòng, không nhất thiết phải bày tỏ. Có những tổn thương theo thời gian sẽ dần lành lặn. Có những thiệt thòi khi đã qua, suy nghĩ thông suốt cũng sẽ trở lại bình thường. Có những khi đau lòng, nhẫn nhịn vài lần sẽ thành thói quen. Thật ra trong cuộc sống, không phải những lúc đau khổ nào cũng có thể la hét, và không phải tình yêu nào cũng đều được thổ lộ”. Nhưng, tôi không thích cách bạn trả lời cho những mệt mỏi cuộc sống bằng chạy trốn, bằng dửng dưng và rồi im lặng. Bất cứ ai làm thế tôi đều không thích, là bạn, tôi càng không thích.
Những ngày tháng cũ, dù rằng chạy giữa cái guồng của vô số tác động li ti lên một cô gái 20 nhiều suy tự, thì Bạn vẫn là người có nhiều hồn nhiên và vui vẻ. Tôi thích cái cách bạn đèo tôi đi giữa lòng phố xá nhập nhoạng ánh đèn và khói xe mù mịt, có thể cùng nhau cười đùa, cùng nhau hạnh phúc. Bạn bây giờ giấu mình trong một khoảng riêng nhỏ hẹp, sợ hãi khi bất cứ ai động chạm tới, rồi tự mình loay hoay khổ sở tìm lối thoát, tự mình an ủi vỗ về suốt nhiều tháng trôi đi. Đôi lúc, tôi muốn hét lớn vào tai bạn, rằng bạn có thấy mình giống một kẻ ngốc không khi cứ ôm ấp và gìn giữ nỗi đau kín như thế. Nhưng rồi nhận ra, ngay cả can đảm kéo bạn đứng lên, tôi cũng chưa có.
Bạn bảo, xa cách là bởi lẽ bên cạnh mà đã không còn hiểu được nhau. Tôi thì cho rằng, chính bạn đang tạo tường cản cho bất cứ ai muốn hiểu bạn. Chúng ta là những cô gái giống nhau, tôi cũng từng đi qua một khoảng trống đủ lớn cho tới khi nhận ra một điều, rằng, chỉ cần ngoái nhìn cạnh bên, luôn luôn có ai đó sẵn sàng sẻ chia cùng mình. Nỗi đau mỗi người mỗi khác, vị mặn ngọt của nước mắt đương nhiên không là chính mình thì cũng không ai hiểu hết được. Nhưng, vẫn luôn muốn cho bạn biết, giữa xa lạ thành phố hơn 8 triệu dân, bạn hoàn toàn có thể đặt tin tưởng lên đôi vai tôi, rồi sẻ chia một phần những xáo trộn bạn đang gặp phải. Ít nhất, là có tôi, và chắc chắn là còn có hơn một ai đó khác nữa…
Trưởng thành là quá trình lột chiếc vỏ ngoài ra, có khi hóa thành bướm bay đi mất, có khi nằm lại chết rụi như ve sầu”. 20 tuổi và có trước mắt một cuộc hành trình rất dài nữa, bạn hẳn không muốn mình sẽ chết rụi như ve sầu, phải thế không?
Chúng ta đều không kiên cường giống như trong tưởng tượng. Đối diện với cuộc sống, chúng ta đều là những kẻ yếu đuối, đối diện với tình cảm, chúng ta càng yếu đuối hơn”. Nên, đưa tay bạn để tôi nắm nhé! Tin là bạn sẽ nhanh chóng đi qua những tháng ngày của mất mát và vụn vỡ này, sớm thôi, nếu bạn mở rộng trái tim mình, cho chính bạn và cho những ai yêu quí bạn, một cơ hội! Nhớ là, chỉ cần ngoái nhìn cạnh bên, tôi vẫn luôn ở đó, rất gần bạn…
Để lại một bình luận