Tim tôi đủ đau để nói những lời cay đắng! Tôi biết mình đủ mạnh để nói chúng ta xa nhau. Tôi biết mình có thể giấu đi tình yêu để coi em là bạn như lời em mong muốn! Nhưng vì sao? Có bao giờ em nghĩ tới tôi? Có bao giờ em buồn vì tôi?
Tình yêu của em quá nhẹ nhàng, quá chóng vánh! Em luôn phủ nhận tình cảm của tôi, sau những gì chúng ta đã có. Em không còn nhớ về những kỷ niệm, em không muốn nhớ nó nữa và muốn phủ định nó luôn, có phải vậy?
“Sweet love” – Tình yêu ấy đối với em là gì? Chỉ là những cảm xúc nhất thời, và em muốn xóa nó đi khỏi bản thân mình! Có phải vậy không?
“Sweet love”, tôi không phải một người lãng mạn! Không phải 1 người giàu sang. Không phải một người biết chiều lòng một ai. Tôi khô khan. Tôi thẳng thắn và không sợ bị ai chỉ trích hay phàn nàn. Tôi thẳng thắn và muốn có một cuộc sống luôn là chính mình! Tôi không muốn mình theo đổi để được yêu em! Cuộc sống, tình yêu là gì đây nếu như tôi làm vậy? Thay đổi để được yêu, nhưng liệu tôi có thể sống mà không phải bản thân mình mãi mãi không em?
Tôi luôn mong chờ ở em, mong chờ một người con gái dịu hiền, biết lắng nghe, biết cam chịu! Tôi muốn em hiểu mình. Tôi muốn mình là người chia sẻ những gì em đã cam chịu trong cuộc sống này. Tôi muốn mình ghánh hết nó, để em được hạnh phúc.
Em có hiểu tôi không? Hay chỉ là những câu nói “chúng ta không hợp nhau”?, hay chỉ là sự phũ phàng phủ nhận tình yêu từ tôi? Có quá đáng không em?
Tôi không hiểu nổi mình, khi cứ mãi mong chờ em, mong chờ một sự trở lại, một sự khởi đầu vững chắc cho một tình yêu, một tương lai đẹp, tương lai mà hai chúng ta sẽ cùng nhau đi, cùng nhau vượt qua những gian nan mà vẫn luôn tin ở nhau, luôn sống vì nhau. Tương lai mà mọi sự hấp dẫn khác đều không thể tách rời hai ta.
Hay em đang không sống là bản thân mình?, em đang đổi thay? Tôi cảm thấy em đang dần xa những gì tôi nghĩ! Em yêu à, cớ sao lại như vậy? “Chúng ta không hợp nhau” – Tôi phải làm sao đây? Phải làm sao để được có em? Phải làm sao để em hiểu tôi? Phải làm sao để chúng ta sống vì nhau?
Để lại một bình luận