Hồi lớp 2, một hôm cả lớp đang làm bài tập toán, cô giáo chủ nhiệm bỗng dẫn 1 cậu học sinh vào lớp và giới thiệu đây là thành viên mới của lớp. Hơn 4 chục con mắt đổ dồn vào cậu trong đó có cả tớ. Ân tượng đầu tiên của tớ về cậu là 1 tên con trai nhỏ con nhưng rất trắng ( trắng hơn cả tớ). Rồi không biết thế nào mà tớ và cậu dần trở nên thân thiết. Học chung với nhau 8 năm liền tớ không nhớ rằng tớ đã thích cậu từ khi nào.
Năm lớp 9 cuối cấp cậu bảo cậu đã có người để thích, 1 cô bạn xinh xắn lớp bên. Tớ buồn lắm nhưng tớ nghĩ rằng thời gian sẽ làm chúng ta trưởng thành hơn, rồi tớ sẽ quên mọi chuyện. Nhưng không phải cậu ơi, mấy năm xa cậu tớ vẫn nhớ cậu nhiều lắm, đến cả khi làm sinh viên phải học xa nhà . Có những khi nhớ cậu mà tớ bât khóc. Tớ đã cố không liên lạc để quên cậu, vậy mà ông trời thật trớ trêu khi để tớ và cậu gặp nhau.Không kịp nói 1 câu, chỉ là 1 nụ cười vậy mà bao kí ức trong tớ lại ùa về. cậu nhắn tin hay gọi điện tớ cũng chỉ trả lời cho qua vì tớ sợ ko kiềm chế được mình.
Rồi thì chúng ta lại mất liên lạc. hàng ngày đi trên con đường quen thuộc tới trường tớ mong được 1 lần nhìn thấy cậu( vì trường của chúng mình rất gần nhau mà) nhưng tớ lại nghĩ nếu gặp cậu tớ sẽ phải làm như thế nào. vậy là từ khi thích cậu trái tim tớ chưa từng loạn nhịp vì một người con trai khác. Tớ đã thích cậu cho đên ngày hôm qua,tớ thích cậu mặc dù biết sẽ không có kết quả gì. Vậy thôi cậu nhé, hãy cho tớ gửi cậu về miền kí ức của riêng tớ để mỗi khi nhớ lại tớ có thể mỉm cười vì những kỉ niệm đẹp của 2 đứa.Chúc cậu luôn hạnh phúc để tớ có thể mở rộng trái tim mình để đón nhận những tình cảm mới và tớ cũng cảm ơn cậu vì cậu mà tớ thấy mình trưởng thành hơn.
Anh chị thân phiền anh chị gửi đến bạn của em là Đức sinh viên năm cuối đại hoc Hà Nội bài hát when you’re gone của Arvil Lavigine. Cảm ơn anh chị nhiều lắm.
Để lại một bình luận