Những ngày tháng tư dần qua. Trên khắp nẻo đường Hà Nội đã thưa dần bóng những chiếc xe đạp chở đầy hoa loa kèn. Những con phố đã thôi đắm mình trong cái nghiêng của lá. Gió thôi không còn ào ạt lật tung những kỷ niệm trong em. Và ngày tháng tư ấy cũng đã xa rồi.
Mấy hôm liền Hà Nội ngày nắng nóng như thiêu. Chiều chiều, lá vàng rủ nhau xé toạc không gian ỏi ả trên khắp đường Thanh Niên, ven Hồ Tây và những con đường con nguyên mùi nắng. Em lượn lờ phố xa, kem Hồ Tây và thả mình vào kỷ niệm của 1 năm về trước, khi mình còn bên nhau.
Ngày tháng tư năm ấy, có một đứa con gái vi vu trên cái xe đạp màu hồng, ngắm nhìn lòng Hồ Tầy xanh thẳm. Ngày tháng tư năm ấy, hai đưa lượn lờ trên xe máy đi bắt lá vàng rơi. Ngày tháng tư năm ấy, anh kể em nghe sự tích hoa loa kèn, để rồi tranh nhau post lên blog với biết bao những hạnh phúc đan xen. Và ngày tháng tư năm ấy, tính đến nay cũng đã 1 năm trời, là mốc của ngày ta rạn vỡ trong nhau.
Em chia tay sau quá nhiều cấm đoán của gia đình. Em chia tay sau những biến cố mà trong đời, mỗi con người đều sẽ phải trải qua. Chia tay vì em đã không kiên cường để tiếp tục đứng bên anh. Một năm trôi qua, có lẽ cũng đủ dài để anh quên em. Nhưng một năm đủ để một con bé bướng bỉnh như em tìm thấy thay đổi, em đã tìm được một điều rằng, không thể quên anh, ngay cả khi bên cạnh em là một người mới.
Hơn một lần em tìm cho mình một ai đó ở cạnh bên. Trước đây em đã từng nói, cách tốt nhất để quên một người là hãy yêu một người khác. Càng cố quên thì trong lòng càng nhớ, nên nhủ lòng cố nhớ để mà quên. Vậy mà em cũng quên anh ạ. Nỗi nhớ anh không hoàn toàn biến mất, nhưng đủ cho em khoảng trống để em yêu một người. Em yêu người ta vì người ta có gì đó của anh. Như những gì anh đã từng nói với em “chắc chắn sẽ có thiên thần thay anh yêu em, sẽ có một người yêu em hơn anh”, và em đang đi tìm điều đó.
Một ngày tháng tư, em cầm máy gọi cho anh. Chúng ta nói rất nhiều và giống xưa rất nhiều, chỉ có một điều khác rằng ta không còn bên nhau. Như Hà Nội năm nay cũng như xưa, lá vàng rơi quấn quít mình với gió, nắng vẫn vàng, hoa loa kèn vẫn kẽo kẹt theo những vòng xe bên đường Hoàng Hoa Thám, dọc con đường của anh và em ngày xưa. Em vẫn vòng tay ôm một người và đùa với gió. Chỉ có một điều khác rằng, người đó giờ không phải là anh.
Mùa hoa loa kèn năm nay, em không tặng mình một nhành hoa nào cả. Em để chỗ trống lòng mình cho những gì bình yên. Một ngày nào đó cưới em, hoa cưới sẽ có nhành loa kèn nghiêng đầu mong em hạnh phúc.
Thợ săn ơi, hãy mỉm cười và quên em nhé!
Sói của anh.
Để lại một bình luận