Em muốn gọi năm 2011 là 1 năm của những bài học “hạnh phúc” và “ yêu thương” – 2 bài học không dễ dàng để thuộc, và càng khó để hiểu đối với 1 con bé 20 chưa tròn như em. 20 năm loay hoay với 1 mớ câu hỏi xoay quanh 2 từ “hạnh phúc”, và “ yêu thương” để rồi vô tình hay cố ý nhặt lên, đặt xuống trên chặng đường tuổi 20 những thứ tương-tự-hạnh-phúc, chỉ là tương-tự thôi, giống như cuộc đời cho em những ví dụ, để nhìn vào đó, mà thấy rằng đến khi học xong, thì em sẽ tự mình tìm thấy 1 cái thật sự cho em, hoặc có khi công cuộc kiếm tìm sẽ dài như cuộc đời ấy, nhưng dù có thấy cái gọi là hạnh phúc thật sự hay không, thì lúc này đây, em vẫn xin cảm ơn những thứ- gần-giống ấy,vì chúng cũng có màu-gần-giống, vị-gần-giống, hương-gần-giống, và những nỗi-đau-gần-giống.
1 năm, bao nhiêu thứ cứ vơi vơi đầy đầy trong trái tim rất mỏng và rất sâu này, như niềm tin này, hi vọng này, mong đợi này, và cả yêu thương này. Có đôi khi em tự hỏi có bao giờ cuộc đời lấy hết của em không? Có bao giờ 1 trong số nhưng thứ ấy sẽ cạn đi không? Nhưng hình như là không đâu, dù cuộc đời có năm lần bảy lượt mang đi của em rất nhiều nước mắt, rất nhiều nụ cười, nhưng bới vì em vẫn biết mình còn khóc được, còn cười được, là còn biết tin, biết mong, biết thương và biết đợi. Nhưng khi mỗi ngày tháng qua đi không ngày tháng nào là giống nhau nữa cả, em có nên giữ khư khư bên mình những thứ xưa cũ của những tháng ngày đã rêu xanh hay không, cái màu rêu của vô tình và nên được quên lãng.
20 tuổi, em tưởng mính đã đủ cơ sở pháp lý để khước từ những luật lệ khắt khe của lý trí, nhưng còn quá khờ dại để quyết định đặt cược với thứ mang tên “mãi mãi” ở đời. Và lần thứ 2, em thua! 20 tuổi, em không đấu lại được cuộc đời, và không thắng được lòng người, nên em chấp nhận thua cuộc. Nhưng bù lại, cuộc đời cho em 1 nỗi đau nho nhỏ để em làm bài học, và bài học ấy quý lắm bài học dạy cho em tự mình đứng dậy trên nỗi đau, dạy em cách cười thật nhẹ trước nỗi buồn, và bài học dạy em biết thế nào mới là yêu thương thực sự. Để em phải tự nhận ra rằng em chưa đủ “lớn” để yêu thương thêm 1 con người. Bao nhiêu cố gắng cũng ko đủ thay đổi 1 cái đã thuộc về” lẽ tự nhiên”, vậy mà em trẻ con, em khờ dại muốn thay đổi cả quy luật tự nhiên ấy.
20 tuổi để nhận ra bài học yêu thương học hoài vẫn khó, vì cuộc sống không 1 màu, vì lòng người không đơn giản, mọi thứ cần phức tạp, phức tạp thì con người mới đi tìm sự giản đơn, và người ta sai lầm, và em cũng sai lầm, khi nghĩ, yêu thương đơn giản là yêu thương thôi. Có những thứ ngỡ là yêu thương đấy, mà chẳng phải thế đâu, và có những thứ luôn bị phủ nhận là chảng phải yêu thương đau, ấy thế nhưng hóa ra lại là yêu thương thực sự.
Thôi thì tiếp tục học, học, học nữa, học mãi, học đến bao giờ yêu thương hóa trọn vẹn học đến bao giờ có thể không còn 1 cảm giác đau lòng nào nữa khi nhìn yêu thương ra đi.
Thật ra thì mọi thứ trên đời này chỉ nên dừng lại ở 1 múc độ tương đối thôi, cả nỗi đau và hạnh phúc. Em hiểu, vậy nên không có thêm nước mắt cho cái gọi là “gần giống hạnh phúc” ấy nữa đâu. Em để dành nước mắt này cho những gì xứng đáng hơn, cho yêu thương thật sự và cho niềm tin không bao giờ lạc mất.
Vĩnh biệt năm cũ, những điều xưa cũ xin ở lại đâu đó trong đáy tim, em đã sẵn sàng những chiếc ngăn mới để đón chào hi vọng mới, tin yêu mới cho con tim vẫn cũ này. Chào năm mới!
Hoài Nghĩa says
Ừm, bạn này nói cũng đúng, quan trọng là ta đã là gì của nhau trong cuộc đời. Giữ lại những kỷ niệm đẹp và tiếp tục sống mạnh mẽ thôi!
bunnylovely says
sinh nhật của mình..^^
vẫn thế thôi says
cuộc sống vẫn bùn thế thôi .