lucar sepe says 21 Tháng 7, 2010 at 3:59 chiều … Phố vắng một chiều đông Trống không và rét buốt Gió lạnh và cứng cỏi Nhưng lòng đượm cô đơn … Ở nơi đâu cũng một màu cỏ úa Lạnh lòng người, cũng có lạnh vì đông … Người thì nhớ nhung, người lạnh vì rét Có người thấy ghét – “Rét quá đi thôi!” Nép khẽ một mình … rét đơn côi Chẳng hiểu vì sao lại bị ghét … Lòng người vốn bạc cứ đổ vì rét, Trong lòng vốn lạnh cứ bảo rét mà ra! Chỉ khổ thân thay cho cái rét Thật thà nhận hết lời vào ra Chẳng ngọt ngào như mùa thu Hà Nội Không dịu dàng như tiết trời vào xuân Ai ruồng bỏ chứ anh không thấy ghét Vì em cũng thích cái rét của trời đông … Rét lạnh tay em cho anh nắm chặt Xua cái xanh xao, vơi nét hao gầy Lòng bàn tay anh dịu dàng chút ấm Từng ngón tay đan cài những yêu thương …
yury_in_love says 25 Tháng 12, 2010 at 7:12 chiều chiều nay anh lại lạc bước chân tới ngõ nhà em anh rẽ nhầm nhà xưa còn đó, em đâu mất lặng bước anh về, lòng bâng khuâng… ^^*
lucar sepe says
…
Phố vắng một chiều đông
Trống không và rét buốt
Gió lạnh và cứng cỏi
Nhưng lòng đượm cô đơn
…
Ở nơi đâu cũng một màu cỏ úa
Lạnh lòng người, cũng có lạnh vì đông …
Người thì nhớ nhung, người lạnh vì rét
Có người thấy ghét – “Rét quá đi thôi!”
Nép khẽ một mình … rét đơn côi
Chẳng hiểu vì sao lại bị ghét …
Lòng người vốn bạc cứ đổ vì rét,
Trong lòng vốn lạnh cứ bảo rét mà ra!
Chỉ khổ thân thay cho cái rét
Thật thà nhận hết lời vào ra
Chẳng ngọt ngào như mùa thu Hà Nội
Không dịu dàng như tiết trời vào xuân
Ai ruồng bỏ chứ anh không thấy ghét
Vì em cũng thích cái rét của trời đông …
Rét lạnh tay em cho anh nắm chặt
Xua cái xanh xao, vơi nét hao gầy
Lòng bàn tay anh dịu dàng chút ấm
Từng ngón tay đan cài những yêu thương …
yury_in_love says
chiều nay anh lại lạc bước chân
tới ngõ nhà em anh rẽ nhầm
nhà xưa còn đó, em đâu mất
lặng bước anh về, lòng bâng khuâng… ^^*