Forum Replies Created

Viewing 15 posts - 1 through 15 (of 820 total)
  • Author
    Posts
  • #139131
    Profile photo of Gió Gió 
    Keymaster

    Cái mail này đã phát sóng chưa các bạn nhỉ ?

    #139027
    Profile photo of Gió Gió 
    Keymaster

    Hình như chưa có ai thu đâu, em thu nhé 🙂

    #137863
    Profile photo of Gió Gió 
    Keymaster

    Phép thử tình yêu – Mashimay

    Tình yêu là thứ mà người ta khó định nghĩa, diễn tả. Có lẽ trước đây, bây giờ và cả sau này, khái niệm tình yêu vẫn rất mơ hồ nhưng lại có không ít người hiểu rõ.

    Có ai từng yêu mà không biết đau khổ?
    Có ai từng cười vui sướng mà chưa biết khóc một lần?
    Có hạnh phúc nào được cảm nhận mà chưa từng trải qua khó khăn, mất mát?
    Có thành công nào đạt được mà không bỏ công sức để cố gắng?
    Có con đường nào mãi bằng phẳng mà chẳng có lúc gập ghềnh?
    Người ta thường bảo: “Yêu là khổ, không yêu là lỗ”.

    Vậy thì sao không thử “khổ” một lần để cảm nhận được tình yêu là như thế nào, hạnh phúc ra sao và giọt nước mắt đau khổ có khiến ta chùn bước?

    Tình yêu mang lại cho người ta những động lực để sống, làm việc và phấn đấu. Tình yêu cũng làm cho một người mạnh mẽ trở thành yếu đuối. Tình yêu luôn tạo ra những phép màu kì diệu.

    Tôi đã yêu. Với tôi, tình yêu luôn là một tình cảm thiêng liêng và đáng trân trọng. Tôi chẳng phải dạng con gái dễ thích, dễ yêu và cũng không dễ để từ bỏ tình yêu của mình. Tôi có thể tán hươu tán vượn với nhiều chàng trai, nhưng cả tôi và người đó đều hiểu rằng đôi khi nói chuyện như vậy cũng là một cách để giảm stress, và giới hạn chỉ ở mức bạn bè. Thế nên, tôi ít khi, hay nói đúng hơn là chưa bao giờ gặp phải chuyện hiểu nhầm về tình cảm. Tôi biết mình cần dừng lại ở đâu, và giữ mối quan hệ tốt đẹp giữa bạn bè với nhau.

    Tôi cũng chẳng phải dạng con gái yêu cuồng, yêu vội, yêu cho “có” với thiên hạ, yêu để mỗi khi đi cùng đám bạn, tôi sẽ chẳng bị lẻ cặp và cô đơn. Tôi thừa nhận rằng, mình là dạng người chẳng thể thích hay yêu đương phương một ai đó. Tôi không thể cứ nhớ mãi nụ cười, những lời nói của ai đó đã vô tình làm lòng tôi chao đảo. Bởi lẽ tôi quý trọng tình cảm của mình, và không muốn trao tình cảm ấy đến một nơi vô vọng.

    Tôi thấy mình có những giá trị riêng mà không phải ai cũng có được. Có thể người khác thấy tôi hết sức bình thường. Có thể người khác cười bĩu môi khi khen chê một điều gì đấy ở tôi. Tôi sẽ chỉ sống cho riêng mình, cho những người tôi yêu, và cả những người không ưa tôi.

    Tôi hiểu, cuộc sống vốn là vậy. Tôi chẳng phải bẻ mình để hợp lòng người. Có lẽ nhiều người bảo tôi quá tự tin, kiêu ngạo hay chảnh chọe. Tôi chẳng mong nhiều người hiểu mình. Tôi chỉ cần sống thật với lòng mình. Sống tốt như tôi đã và đang sống.

    Tôi luôn quan niệm rằng, chia tay là kết thúc tất cả. Chẳng phải chia tay để xem ai yêu ai nhiều hơn. Chia tay để biết mình mãi mãi không thuộc về nhau. Tôi ghét những tình yêu đổ vỡ chỉ vì lí do: “Không thể quên người xưa”. Nếu đã không quên, thì sao lại bắt đầu? Nếu đã bắt đầu, thì sao không cố gắng và phấn đấu vì lựa chọn của mình. Dẫu biết tình cảm là khó điều khiển và làm người thì ai cũng ích kỉ cho bản thân, nhưng tôi khinh những tình yêu làm tổn thương người khác.

    Tôi không thích những tình yêu hờ hững. Càng ghét hơn khi tình cảm của mình bị đem ra trêu đùa. Chẳng phải là chuyện lạ khi có những người quen nhau, yêu nhau, tạm chia tay, và mỗi người quen sẽ quen thêm một người khác. Người ta gọi đó là cách để thử tình yêu của đối phương. Bởi người ta quan niệm: “Những người yêu nhau rồi sẽ thuộc về nhau”.
    Cuộc sống này luôn tồn tại rất nhiều phép thử.

    … Khi làm toán, người ta thường thử lại sau mỗi phép tính. Thử để biết đúng hay sai để sửa.
    … Khi nghiên cứu một nguyên tố hóa học, người ta sẽ thử với nhiều phản ứng khác nhau để tìm ra lý, hóa tính của nguyên tố đó.
    … Khi nấu ăn, những người nội trợ vẫn thường nêm thử món ăn với các vị mặn, ngọt, chua chát… và để vừa miệng hơn.

    Trong tình yêu, khái niệm đúng sai được dễ dàng bỏ qua bởi người ta tin tưởng nhau. Trong tình yêu cũng có những lúc con người nên khắc phục, hoàn thiện hơn. Nhiều lúc, nhận ra đúng sai mà khắc phục cũng đã quá trễ để giữ lấy tình yêu của mình. Một phép thử sai cho một tình yêu chân thành, sẽ làm một người vĩnh viễn mất đi một người thương yêu họ. Hoặc cho là phép thử ấy có đúng, thì anh cũng vô tình làm tổn thương người khác. Và… phép thử sai cho một tình yêu chân thành đôi khi là ““cái giá” mà ta phải trả suôt đời.

    Với nhiều người, việc chia tay một mối tình sẽ làm họ thấy rằng mình là kẻ thất bại trong tình yêu. Với tôi, tôi cũng từng nghĩ như vậy. Và cũng mất một thời gian để tôi hiểu rằng: trong tình yêu không có kẻ thành công và người thất bại. Chỉ có những tình cảm được trao không đúng người, và tôi xem đó là sự nhầm lẫn đáng buồn.

    Dù gì, mong những người đang buồn vì những mất mát không mong đợi, hãy đứng dậy và vượt qua, như thể chính những mất mát ấy là động lực để ta tiếp tục phấn đấu và cố gắng. Ta sẽ thấy lòng mình bình yên, thấy có khoảng thời gian để suy ngẫm, và biết mình sẽ phải làm gì tiếp theo.

    Mong những ai đang yêu, được yêu và sẽ yêu hiểu rằng: tình cảm là thứ duy nhất mà khi mất đi, sẽ không bao giờ tìm lại được. Mong đừng vì những tính toán cá nhân, những ham muốn nhất thời mà làm tổn thương người khác. Bởi vì với tôi, cái tội lớn nhất trong cuộc đời mình, đó là làm tổn thương một con người.

    Một người bạn đã tặng tôi hai câu thơ rất hay, và tôi rất thích:

    Quạnh hiu ngay giữa đất trời
    Còn hơn hiu quạnh giữa người thân thương.

    P.S.: Tôi viết cho những trải nghiệm của cuộc đời mình. Tặng tôi, và tặng những ai như tôi.

    #139019
    Profile photo of Gió Gió 
    Keymaster

    Không sao đâu em, em cứ post lên mod sẽ kiểm duyệt. Vậy tốt nhất là em thu luôn nhé 🙂 xong gửi vào mail chị mix luôn cho :X

    Em nhớ thu câu LOGO:
    “Đọc 1 cuốn sách hay cũng như được nói chuyên với 1 người bạn tốt.
    Đây là chương trình Sách & Tôi tại địa chỉ website theoyeucau.com”

    #139016
    Profile photo of Gió Gió 
    Keymaster

    Kim không thu được luôn hả em :X

    #135955
    Profile photo of Gió Gió 
    Keymaster

    Chim ơi, mấy truyện sau có thời gian thì em viết thành các show nhỏ nhé 🙂

    #135669
    Profile photo of Gió Gió 
    Keymaster

    KỊch bản này đã ai thu chưa nhỉ?

    #132266
    Profile photo of Gió Gió 
    Keymaster

    Chị nghĩ nếu muốn và quyết tâm thì em sẽ làm được thôi.

    Chị có vài câu hỏi, hy vọng sẽ giúp em tìm ra được hướng đi nào đó cho mình
    01. Kênh phát sóng: Em làm chương trình này để phát sóng ở đâu?
    02. Đối tượng thính giả?
    03. Thể loại chương trình. Talkshow, tin tức, ký sự,…

    Mục đích của em là làm Một chương trình dành cho thính giả là người khuyết tật và cộng đồng vậy thì đối tượng thính giả là cả người khuyết tật và cộng đồng, như thế thì phải làm nội dung cân bằng cho cả 2, vậy thì chị nghĩ cũng khá khó để tìm một cách làm, nội dung phù hợp để thu hút cộng đồng.

    Chị thấy đặt tên là “Khát vọng” hoặc “Ước mơ tôi” hoặc đại ý “Tiếng nói từ trái tim” 🙂

    #136598
    Profile photo of Gió Gió 
    Keymaster

    Với CDAN khi mix nhạc em chú ý 1 vài điểm khi chị hay mix nhạc thế này:
    1. Thỉnh thoảng nên để 1 vài đoạn không cần nhạc nền. Như vậy những đoạn nói chay cũng rất hay và tạo điểm nhấn, thu hút sự chú ý của thính giả
    Ví dụ: Chỉ 1 vài câu ” Các bạn đang nghe chương trình CDAN tại địa chỉ website theoyeucau.com và chúng ta đang cùng nhau thưởng thức những ca khúc hay nhất của nhạc sỹ Tiến Minh. ” em dẫn không nhạc nền nghe rất hay.
    2. Nhạc nền nên fade out đoạn cuối, trước khi giới thiệu vào phần nội dung bài hát, đôi khi đoạn mở đầu bài hát rất hay và hợp để làm nhạc nền.
    Ví dụ:
    track 2: nhạc nền em để hơi lâu và fade out hơi gần khi bài Nơi tình yêu bắt đầu cất lên.
    track 3-4: em có vận dụng cách chèn nhạc ca khúc vào lời dẫn, nhưng do nhạc nền em cũng fade out muộn nên nghe hơi đột ngột. Track 5 em đã biết vận dụng những mẹo này nên nghe rất ngọt.

    3. Sáng tạo: Có những chương trình chị mix nhạc rất lâu, đôi khi vì không tìm được nhạc nền phù hợp hoặc mix thấy đơn điệu quá 😀 Mix nhạc là 1 công việc cũng đòi hỏi sự sáng tạo, đôi khi những đoạn cắt – ghép tạo cho người mix cảm giác rất “tự mãn” 😀 Ở track 10 chị mix lại cho em, thì chị cắt đoạn điệp khúc nhắc lạilấy doạn coda cao trào cuối bài hát để nối tiếp sau phần điệp khúc lần 2, làm như vậy để nhạc nền bài hát dài phù hợp với phần cảm xúc lời dẫn, sau đó để phần giới thiệu của MC không nhạc nền.

    Tóm lại, chị rất thích cách Lê làm, nó khiến cho kịch bản khô khan trở nên sinh động hơn. Tiếp tục phát huy nhé 🙂

    #136596
    Profile photo of Gió Gió 
    Keymaster

    Cảm ơn MT vì bản thu của em chưa hợp với chương trình lắm nên giao cho Yo Lê làm thử

    Yo Lê làm rất ổn, những đoạn kịch bản em sửa, và thêm thắt yếu tố cá nhân rất hợp lý vừa phải.

    Cách mix nhạc của em cũng rất khéo, 1 vài đoạn dẫn trên nhạc nền fade in vào ca khúc rất hợp với phong cách của chương trình.

    Chị chỉ có góp ý rằng
    01. nhạc nền nên thay dù nhạc nền này hợp với tone giọng của em, tuy nhiên hơi trữ tình quá. Em có thể giữ nguyên bản Song From Secret Garden cho logo của em cũng được. Nhưng các track sau không nên sử dụng tiếp nhạc của họ nữa.
    Em nên sử dụng beat 1 bài nào đó của Tiến Minh, và nên thay đổi, nếu track nào cũng 1 nhạc nền nghe sẽ hơi nhàm.

    Bản beat Nơi tình yêu bắt đầu này chắc sẽ rất hợp với tone giọng của em. http://mp3.zing.vn/bai-hat/Noi-tinh-yeu-bat-dau-beat-Bui-Anh-Tuan-Beat/IW9IDFW6.html
    Con đường hạnh phúc beat [URL=http://mp3.zing.vn/bai-hat/Con-Duong-Hanh-Phuc-Beat-Thuy-Chi/IW6IUODO.html[/URL]

    Hoặc có thể sử dụng nhạc nền là bài hát cũng được.

    02. Chương trình có mục “Cảm xúc âm nhạc” số này cũng có chỉ có điều MC chưa nhắc tiêu đề chuyên mục này thôi.

    P/S: Em đã được cấp quyền post chương trình trên TYC chưa?

    NOTE Em cần làm quen với cách đặt tên file chương trình và file bản thu âm như sau
    File bản thu voice: Sound TÊN CHƯƠNG TRÌNH – Chủ đề chương trình – 00 số track – Tiêu đề track
    VD: Sound CDAN Tien Minh – 01. Noi tinh yeu bat dau
    File chương trình:
    TÊN CHƯƠNG TRÌNH – Tên chủ đề – 00. Tên bài hát – Tên ca sỹ
    VD: CDAN Tien Minh – 01. Noi tinh yeu bat dau – Bui Anh Tuan

    #138228
    Profile photo of Gió Gió 
    Keymaster

    Mới đọc qua kịch bản mình thấy thế này:
    1. Ca khúc Nhật ký của mẹ nên để về phần cuối vì bài này khá là thử thách độ kiên trì của thính giả. Và một bài hay và dài như vậy để cuối hợp lý hơn.

    2. 12.5 tới là chủ nhật thứ 2 của tháng 5 – ngày của Mẹ rồi nên câu này ở TRACK 2 Muối này, bây giờ đã là những ngày đầu tháng năm rồi, còn chưa đến hai tuần nữa là đến Ngày của mẹ rồi. Không biết các bạn thu chưa? Vì chưa thấy chương trình lên sóng, nếu hôm nay hoặc trước đây khoảng 1 tuần thì có lẽ hợp hơn. Tất nhiên chi tiết này không quan trọng lắm.

    3. Kịch bản này các bạn viết ổn, nhưng nội dung có vẻ hơi cầu kỳ và thiên về dạng chương trình kiểu “khéo tay hay làm” hay “Tư vấn quà tặng“. Nên chăng chú ý thêm vào vấn đề âm nhạc, rồi thêm thắt vài vấn đề mang tính cá nhân, quà tặng thì sẽ hợp với 1 chương trình âm nhạc Fresh.
    Các bạn có thể tham khảo 10 ca khúc tuyệt vời nhất về mẹ rất đầy đủ nguyên liệu để chế biến 1 chương trình Fresh các ca khúc về mẹ. giaitri.vnexpress.net/tin-tuc/gioi-sao/trong-nuoc/10-ca-khuc-tuyet-voi-nhat-ve-me-1902523.html

    #132224
    Profile photo of Gió Gió 
    Keymaster

    Trời hôm nay mình mới đọc cái topic này 😀

    #137862
    Profile photo of Gió Gió 
    Keymaster

    Thử yêu lần nữa
    Xét về tình cảm, họ yêu nhau. Nhưng về lý trí, rõ ràng, Tony không phải mẫu hình lý tưởng của cô. Joshy hiểu rõ hai người là hai thế giới. Tony cũng chưa muốn có bạn gái để dồn sức cho sự nghiệp. Ngoài mặt, cậu dửng dưng nhưng lại luôn có một sự quan tâm đặc biệt không lời. Vì tất nhiên, dửng dưng chưa bao giờ có nghĩa là không thích. Và họ đã có với nhau một tháng với những gì đẹp đẽ nhất. Mọi việc đi nhanh hơn cả tên lửa NASA, đâu có ai biết cách làm cho tên lửa chậm lại khi nó đã được phóng.

    Cả Joshy và Tony đều cảm thấy những vấn đề không bình thường giữa hai người nhưng họ luôn né tránh. Một sai lầm kinh điển của những đôi yêu nhau. Không lâu sau đó, Tony đề nghị chia tay. Cậu đã phải chịu nhiều áp lực trong việc cố gắng trở thành một người bạn trai. Việc có bạn gái đã ngốn mất nhiều thời gian mà đáng lẽ ra cậu phải dành cho sự nghiệp của mình.

    Những ngày sau đó là những ngày u ám & nặng nề. Tony vẫn làm việc đều đều dù cậu không thể phủ nhận rằng cậu thấy rất trống vắng. Khi đã bình tĩnh hơn và thôi khóc, Joshy nhận thấy việc chia tay của hai người là việc vô lý nhất cô từng biết. “Có lẽ mình phải làm một cái gì đó!”.

    Hai tuần sau, Joshy hẹn Tony đến quán nước quen thuộc. Cô nhìn thẳng vào mắt Tony và hỏi: “Mình chia tay đã nửa tháng, anh đã cảm thấy thoải mái và dễ chịu hơn chưa?”. Chắc chẳng ai trên đời này cho rằng trống vắng là một cảm giác thoải mái dễ chịu nhưng Tony vẫn im lặng. “Em đã có rất nhiều điều không hiểu” – Joshy nói – “Nhưng ngày hôm đó, cả hai chúng ta đều khong đủ bình tĩnh để nói chuyện với nhau. Em thật sự muốn biết anh đã chịu áp lực như thế nào”.

    Không dễ để Tony nói ra những gì cậu nghĩ nhưng Joshy đã khéo léo thuyết phục bằng tất cả những dịu dàng và cảm thông nhất mà cô có thể. Sau cùng, cô nói: “Em thật sự không thể chịu đựng được khi mình mất nhau như vậy. Nếu anh vẫn còn một chút tình cảm với em, chỉ cần một chút thôi nhưng là tình cảm thật sự chứ không phải lòng thương hại và anh cũng không muốn kết thúc như thế, chúng ta hãy cùng nhau bắt đầu lại thật chậm. Em tin mình có cơ hội để làm mọi việc tốt đẹp hơn”.

    Tony im lặng rất lâu. “Mình sẽ bắt đầu thật chậm như thế nào?” – Cậu hỏi. “Nếu anh thật sự muốn biết và muốn thử, hãy gật đầu cho em xem nào!” – Joshy trả lời. Tony bật cười và gật đầu. Joshy vẫn luôn lém lỉnh như thế.

    Joshy chậm rãi. “Sẽ có một vài quy định bắt buộc, tất nhiên! Nhưng hãy thoải mái anh nhé! Em chỉ muốn cùng anh chơi một trò chơi thôi! Và đây là quy định của cô: Mỗi tuần họ sẽ gặp nhau ít nhất một lần và nhiều nhất ba lần. Mỗi người được quyền chủ động những cuộc hẹn và cả việc sẽ đi đâu trong một tuần. Tuần sau đến lượt người kia. Người bị động có quyền từ chối nếu không thoải mái nhưng một tuần bắt buộc phải có một lần đi cùng nhau. Đến khi một người muốn có cuộc hẹn thứ tư trong một tuần và người kia đồng ý thì đã đến lúc mọi việc trở lại bình thường như nó vốn như thế.

    “Để bắt đầu, chúng ta sẽ bốc thăm” – Joshy lấy từ trong xắc tay hai lá thăm be bé – “Người nào bốc được lá thăm ghi chữ THE FIRST sẽ là người chủ động hẹn đầu tiên. Và tuần kế tiếp sẽ là quyền chủ động của người kia. Cứ như thế! Anh đã luôn nhường em nên lần này em nhường anh trước đấy!”

    Tony bốc trúng lá thăm ghi chữ THE FIRST. Một tuần sau đó, cậu hẹn Joshy và trò chơi bắt đầu. Không dễ để hàn lại những thứ đã vỡ. Rất nhiều lúc Tony cảm thấy chán nản. Ý nghĩ về việc không hợp nhau làm cậu cứ muốn bỏ cuộc giữa chừng. Nhưng tình yêu cậu dành cho Joshy là một tình yêu thật sự. Joshy đã nói với cậu trước khi ra về ngày hôm đó: “Em chỉ cần anh can đảm và kiên nhẫn chút thôi để cùng em vượt qua giai đoạn khó khăn này”. Cậu luôn nhắc nhở mình câu nói ấy để kìm bớt tính nóng vội và mau nản. Joshy cũng không dễ chịu gì hơn. Cô phải đánh đòn tính tự ái của mình rất nhiều roi để nó yên thân mà nằm xẹp xuống. Cô tập yêu luôn cả những điều khiếm khuyết ở người con trai minh chọn. Cô lặp lại liên tục trong đầu hai từ “kiên nhẫn”. Đã có nhiều điều buồn cười xảy ra trong suốt những ngày đó. Vì Joshy không hề quy định sẽ làm gì trong những lần gặp nhau nên họ nghĩ ra đủ trò. Joshy bắt Tony phải đến tiệm uốn tóc tán gẫu với cô trong khi các cô thợ rị mọ với cả đống ống cuốn trên đầu. Tony cũng khiến Joshy dở khóc dở cười khi ngồi chờ cậu trên thành hồ bơi nam. Họ đã cùng nhau chạy đua một chặng đường rất dài để tìm lại nhau.

    Dần dần, họ thấy thích thú được quyền “hành hạ” người kia mỗi tuần và cả cái cách hỏi nhau khi bắt đầu một cuộc hẹn: “Chiều thứ sáu này em rảnh không?”. Thêm một thời gian nữa, họ bắt đầu thấy nhớ nhau và cần nhau nhiều hơn là ba cuộc hẹn mỗi tuần. Tony đã thích nghi được với việc san sẻ thời gian và áp lực cho một người luôn sẵn sàng lắng nghe cậu. Và cậu nhận thấy việc có cả bạn gái lẫn sự nghiệp không phải là điều quá khó. Vào tuần cuối cùng của tháng tư, Tony hẹn Joshy lần thứ tư trong một tuần. Hôm đó là một ngày tuyệt vời không kém ngày đẹp trời lúc họ quen nhau. Nhưng Joshy vẫn giữ nguyên quy tắc “mỗi người một tuần” của mình, cô chỉ điều chỉnh nó thành thỏa thuận. “Và tất nhiên người ta có thể vi phạm thỏa thuận trong những trường hợp có thể thương lượng được” – Joshy nháy mắt tinh nghịch khi cả hai đứng mút kem.

    Ngày 14 tháng 6, Joshy đem đến cho Tony một hũ thủy tinh đựng đầy socôla với dòng chữ: “Be my valentine!”. Joshy cười một nụ cười của nắng: “Những chuyện không vui đã khiên chúng ta xa nhau vào đúng ngày lễ Tình yêu. Em không muốn đợi đến năm sau mới đưa anh món quà này! Em yêu anh!” – Cô hôn Tony.

    “Có một điều anh đã thắc mắc rất lâu!” – Tony nói sau khi qua phút ngất ngây – “Nếu ngày hôm đó em bốc phải lá thăm THE FIRST thì khi nào em sẽ hẹn anh?” Một nụ cười bí ẩn nở trên môi Joshy: “Thì đã bao giờ em không bốc phải là thăm THE FIRST đâu! Cả hai lá thăm đều là THE FIRST, em chỉ không cho anh nhìn thấy lá thăm của em thôi! Em muốn anh bắt đầu khi anh thật sự sẵn sàng. Còn em thì đã luôn sẵn sàng để chờ đợi anh!”. Tony hỏi tiếp, cố giấu vẻ xúc động: “Nếu như anh không chơi trò đó với em, hoặc nếu như anh không hẹn lần thứ tư… nếu…”. Nhưng hai ngón tay xinh xinh của Joshy đã đặt lên môi Tony để ngăn cậu nói tiếp. Cô nhẹ nhàng: “Đó là một bí mật! Khi đó, em sẽ tính cách khác nhưng em sẽ không nói anh nghe đâu!” Tony vòng tay ôm lấy cô. Cậu cũng không cần biết đến điều bí mật đó. Và sẽ chẳng bao giờ biết rằng Joshy chẳng có một dự tính nào cho những tình huống đó. Bởi cô tin là cả hai sẽ làm cho mọi việc tốt đẹp hơn.

    Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn. Dù có thành công hay thất bại, bạn cũng không có gì để hối tiếc vì đã không sống và yêu hết mình. Hãy cho những người yêu thương mình và chính mình một cơ hội. Đừng bỏ cuộc quá sớm khi mọi thứ vẫn còn có thể!

    #137861
    Profile photo of Gió Gió 
    Keymaster

    Vừa nghĩ loáng thoáng ý tưởng mở đầu 2 MC tập thử kịch bản… ôi trời… đầu óc mụ mị chưa nghĩ ra phải viết lời thoại thế nào 😀 Cứ thế này đã

    Có thêm một nguyên liệu nữa cho kịch bản. Còn có cuốn Nháp của Hoàng Đình Tú nữa.

    YÊU NHÁP
    Hai mươi mốt tuổi mà chưa biết yêu thì đúng là “anh em ruột thịt” với con cù lần. Nhưng con cù lần là con gì há?

    Bạn khỏi phải mất công vào sở thú tìm kiếm nó. Bạn cứ nhìn mặt tôi thì rõ. Thật đáng buồn, tôi đã giống y chang con vật lù khù đáng ghét đó.

    Nếu trong một kỳ thi vấn đáp, giáo sư hỏi tôi:

    – Yêu là gì ?

    Ðối với một sinh viên khoa Văn năm thứ hai như tôi, câu trả lời dễ dàng như ăn ớt Ðà Lạt.

    – Dạ thưa thầy, theo thi sĩ Xuân Diệu : “Yêu là chết trong lòng một ít”. Còn theo tự điển Tiếng Việt của nhà xuất bản Khoa học Xã hội, trang 893 : “Yêu là cảm thấy gắn bó, trìu mến, hài lòng, thích thú, say mê… với người hay vật có sức mạnh thu hút”.

    Trả lời đúng bài bản như thế chắc chắn tôi sẽ được điểm 10. Nhưng nếu giáo sư hỏi tiếp :

    – Làm thế nào yêu được và được yêu?

    Tôi sẽ đứng gãi đầu một hồi rồi đành chịu điểm 0. Bởi lý thuyết về tình yêu, tôi đã học thuộc lòng rất nhiều từ sách vở. Nhưng thực hành thì… chưa bao giờ.

    Bạn đừng hiểu lầm tôi là một kẻ nhát gan, sợ “chết ở trong lòng một ít”. Không đâu. Nếu yêu là bắt buộc phải “chết luôn tại chỗ”, tôi mới ớn lạnh xương sống và lắc đầu quầy quậy từ chối. Còn chết “một ít” thì có gì đáng sợ. Ai trong chúng ta mỗi ngày không chết “một ít” trong cõi đời 100 năm này?

    Còn “Cảm thấy gắn bó, trìu mến, hài lòng, thích thú, say mê… với vật có sức mạnh thu hút”, thì tôi đã cảm thấy rõ ràng rồi. Tiền luôn luôn là vật có sức mạnh thu hút tôi kỳ lạ. Như vậy tôi đã hội đủ những điều kiện “ắt có và đủ” để yêu. Vậy mà đến bây giờ tôi vẫn chưa được biết hương vị của tình yêu. Thế là thế nào? Tại trời đất quá bất công với tôi hay tại tất cả những cô gái đã đối xử quá bất công với tôi?

    Sau bao nhiêu ngày tự gãi đầu để suy nghĩ đễn nỗi rụng cả một mảng tóc, tôi vẫn không sao giải đáp nổi những thắc mắc trên. May thay tôi chợt nhớ ra câu ông bà đã dạy: “Học thầy không tày học bạn”. Tôi vội đi đến “gãi đầu” Cường, một bạn thân học cùng lớp. Cường nổi tiếng “đắt đào” ở trường đời nên tôi tin hắn sẽ giúp tôi “gỡ rối tơ lòng” dễ dàng hơn, nhanh chóng hơn và hiệu quả hơn các vị giáo sư vốn nổi tiếng ở trường học.

    Cường đang ngồi vừa đàn vừa hát ở trong nhà, thấy tôi hớt hải, chạy vào không thèm gõ cửa, hắn bỏ đàn xuống bàn, hỏi:

    – Có chuyện gì mà nghiêm trọng vậy?

    Tôi vừa thở vừa nói nhát gừng.

    – Tối… nghiêm trọng. Tối… nghiêm trọng.

    Cường rót một ly nước đầy đưa cho tôi.

    – Uống cho mát cổ họng rồi hãy nói.

    Tôi uống ực một hơi hết ly nước đầy rồi ngồi xuống ghế, bình tĩnh nói:

    – Cậu hãy giúp mình giải đáp thắc mắc này.
    – Ðề thi ở trường à?
    – Không. Ðề thi ở đời: Làm thế nào để yêu được và được yêu?

    Cường nhìn thẳng vào mắt tôi, hỏi:

    – Cậu định “diễu” mình hả?
    – Diễu gì? Mình hỏi thật lòng.

    Cường nhíu mày suy nghĩ một lúc rồi nói:

    – Khi làm bài thi ở trường, cậu thường viết thẳng vào giấy thi hay làm bài nháp trước đã.
    – Thi cử là chuyện quan trọng bậc nhất của đời sinh viên, nên phải làm bài nháp cho chắc ăn rồi mới chép sạch sẽ vào giấy thi.

    Cường nghiêm mặt nói:

    – Tình yêu cũng là chuyện quan trọng của một đời người, nên cậu phải tập “yêu nháp” trước khi yêu thật.

    Tôi trố mắt hỏi:

    – Cậu định “diễu” mình hả?
    – Diễu gì. Mình nói thật lòng.
    – Nhưng cũng phải hiểu biết chút chút mới “nháp” được chớ.
    – Chẳng có gì khó hiểu cả. Nhà cậu có mở cửa thì nắng gió mới vào được. Trái tim cậu có “mở cửa” thì tình yêu mới len lỏi vào được.

    Tôi liền cởi hai nút áo để phanh lồng ngực.

    – Tưởng gì chứ “mở cửa” thì dễ quá rồi.

    Tôi vui vẻ bắt tay Cường ra về, lòng hí hửng như người ta chụp trúng cái đuôi của chân lý.

    Sau một thời gian tình nguyện mở cửa trái tim, tôi đã chẳng thấy một người đẹp hay xấu nào bước vào mà chỉ có nắng gió, khói xe và bụi bặm bay vào làm tôi ho muốn bể lồng ngực. Tôi lại phải đến “gãi đầu” Cường. Hắn ôm bụng cười chảy nước mắt rồi nói:

    – Cậu mở cửa trái tim như người ta mở một cái bẫy chuột. Vậy cô nào dám bước vào.

    Tôi đỏ mặt cãi lại.

    – Trái tim tôi đã chụp X quang. Bác sĩ nói cũng bình thường như mọi người. Sao cậu dám nói nó giống cái bẫy chuột?
    – Cần gì phải chụp X quang. Cứ nhìn cậu đối xử với những cô bạn trong lớp là mình rõ. Cậu còn “tự ái” nhiều quá: Nghĩa là còn tự yêu mình nhiều quá nên chẳng còn chút tình yêu nào dành cho người khác. Mà tình yêu phải luôn luôn hướng đến người khác. Nếu chỉ yêu chính mình thì khác chi con rắn tự cắn đuôi nó, làm sao tiến lên được. Cậu đã bao giờ mời một cô bạn gái đi uống nước, nghe ca nhạc, dự sinh nhật của nàng? Hay cậu chỉ biết giương mắt nhìn người ta rồi ăn uống một mình?

    Tôi gật đầu nói:

    – Cậu có lý. Mình sẽ tập “yêu nháp” lại.

    Nghe lời Cường, ngay buổi chiều hôm đó, sau khi tan học, tôi đã mời mười cô bạn cùng lớp đi uống nước dừa xiêm. Mười cô đều nói cười, trò chuyện vui vẻ với nhau và tôi cũng vui vẻ lây. Chiều hôm sau, mười cô khác. Rồi chiều hôm sau nữa, mười cô khác. Rồi chiều hôm sau nữa, mười cô khác. Vậy là tôi đã làm nhiệm vụ chiêu đãi nước dừa tất cả các cô bạn trong lớp, không bỏ sót một ai. Xong chầu nước dừa, đến chầu hủ tíu Nam vang. Ði coi đại nhạc hội. Rồi gửi quà tặng sinh nhật của mỗi cô…

    Tôi đã luôn luôn bù đầu lo “hướng đến người khác”, như Cường chỉ bảo. Nhưng sao tôi vẫn chưa cảm thấy hương vị ngọt ngào của tình yêu? Trái lại tôi chỉ cảm thấy xây xẩm mặt mày khi nhìn vào sổ chi tiêu cho đợt tập yêu này, tốn hết 242.150 đồng (chưa kể tiền gửi xe gắn máy). Trời đất! yêu người khác mà tốn kém dữ như vậy, chắc tôi đành tự yêu tôi cho đỡ tốn hơn.

    Một hôm thấy mặt mũi tôi ỉu xìu như cái dầu cháo quảy nhúng vô tô nước lèo nguội ngắt, Cường vỗ vai tôi hỏi:

    – Cậu đã yêu được cô nào chưa?

    Tôi lắc đầu ngao ngán thở dài.

    – Yêu mất… nhiều quá.
    – Cậu sợ mất thì giờ hay mất tự do?
    – Không. Mất tiền nhiều quá. Mình đã phải bán cái máy cassette nghe nhạc để chi tiêu cho việc “yêu nháp”.

    Tôi móc túi lấy sổ chi tiêu hàng ngày đưa cho Cường coi. Hắn đọc xong rồi bật cười.

    – Trời ơi! Làm gì có chuyện tình yêu tập thể. Cậu hãy chọn lấy một cô trong số ba mươi cô trong lớp. Yêu nhiều người cùng một lúc là kể như chưa yêu ai. Ðấy không phải là tình yêu. Ðấy là tình bạn hay tình… đồng bào. Cậu hãy ráng tập yêu một người. Chỉ một người mà thôi.

    Nghe lời Cường, tôi mở căng mắt quan sát những cô bạn trong lớp để cố tuyển chọn lấy một cô. “Chỉ một cô mà thôi”. Cuối cùng tôi đã tự bỏ phiếu chọn Tuyết Sương. Lý do: Sương học hành cũng làng nhàng như tôi, cao cũng bằng tôi, ốm cũng bằng tôi. Nếu hai người tay cầm tay đi dạo phố thì thật xứng đôi vừa lứa, hệt như một đôi “đũa tre xuất khẩu”. Nhưng điều quan trọng là nàng cũng có xe gắn máy như tôi. Như vậy xe ai nấy lái, hồn ai nấy giữ. Nếu rủi ro có bị tai nạn xe cộ, không ai có thể đỗ lỗi cho ai.

    Sau khi mời Sương đi uống cà phê máy lạnh, tôi mời nàng đi ăn miến cua tô đặc biệt rồi mời nàng đi xem phim “Tình là…”. Trong rạp chiếu bóng tôi đã mạnh dạn cầm tay nàng rồi hôn lên cánh tay nàng. Và Chúa ơi, thật sung sướng cho tôi, nàng cũng đã mạnh dạn hôn đáp lại lên… đầu tôi.

    Dù hằng ngày gặp nhau trong lớp, chúng tôi vẫn viết thư tình gửi cho nhau kẹp trong những cuốn sách giả đò cho nhau mượn, vừa bảo đảm đến tay người nhận vừa đỡ tốn tiền mua tem. Cứ như thế tình yêu của tôi kéo dài được 2 tháng 27 ngày rưỡi.

    Chiều nay, buổi học cuối năm, tôi đã nhận được thư nàng. Tôi nghĩ chắc nàng mời mùng một Tết năm nay, tôi đến xông đất nhà nàng. Rồi chúng tôi cùng đi đến Lăng Ông xem đá gà, đi hội chợ vui xuân thảy vòng vào đầu vịt, đi xem đại hội tấu hài để suốt năm cùng cười…

    Buổi tối về nhà, cơm nước xong, tôi vào phòng đóng kín cửa lại, hút một điếu thuốc thơm rồi chậm rãi mở thư nàng ra đọc.

    Anh Biền thân mến,

    Cám ơn anh rất nhiều trong ba tháng Sương tập yêu. Nhờ vậy Sương tìm được người yêu đích thực của mình, 28 Tết này, gia đình anh ấy sẽ đến làm lễ dạm ngõ nhà Sương và đến hè sang năm sẽ làm đám hỏi.

    Vậy Tết này Sương đã là một người khác, không thể đi chơi vui Xuân với anh được. Mong anh thông cảm.

    Một lần nữa xin thành thật cám ơn anh đã giúp Sương biết tình yêu đích thực là gì? Sương mong khi đám cưới của Sương sẽ không vắng mặt anh.

    Thân chào anh,
    SƯƠNG

    Trời đất! Không ngờ tôi đã vô tình giúp nàng hoàn tất xuất sắc giai đoạn “yêu nháp”. Còn tôi đến bao giờ mới chấm dứt giai đoạn hắc ám đó đây? Hay suốt đời, tôi chỉ là một kẻ tập yêu? Như vậy mùng một Tết năm nay tôi sẽ đi đâu?

    Chắc các bạn nghĩ tôi là người cao thượng, tôi sẽ đến nhà Sương chúc mừng hạnh phúc của nàng. Không đâu. Tôi chỉ cao có 1m50. Tôi chẳng dại gì bắt chước người cao 1m80, với đến những gì ở tầm cao trên 2 mét, để rồi té ngã gãy chân càng lùn thêm.

    Mùng một Tết năm nay, tôi sẽ đi… vào sở thú. Tôi sẽ nhờ một người thợ chụp hình màu tôi đang đứng bắt tay chúc mừng năm mới một chú cù lần. Bạn đừng nghĩ bị thất tình rồi tôi đâm ra bi quan. Không đâu. Tôi đang rất lạc quan yêu đời. Không có tình yêu thì tôi cũng có “tình anh em ruột thịt”. Tôi đâu đã cô đơn như một số người khác mà bạn phải chia buồn.

    #137400
    Profile photo of Gió Gió 
    Keymaster

    Nhìn chung là chị thấy chương trình rất ổn. Có 1 vài góp ý thế này:

    1. Mix nhạc chưa thành thạo lắm: Em đừng để khoảng cách dài tới hơn 5s giữa “lời dẫn và bài hát hoặc bản nhạc” NCác đoạn này chị đều đã cắt bớt trong bản up trên mạng.
    Kinh nghiệm của chị khi mix là:
    – Nên để bài hát tiếp sau luôn, hoặc đè lên phần lời dẫn.
    – Hoặc fade out nhạc nền lời dẫn trước khi kết thúc lời dẫn, sau đó fade in nhạc bài hát đè lên lời dẫn hoặc play bản nhạc tiếp sau đó.

    2. Trong CDAN thì nên có giới thiệu tên bài hát, bản nhạc

    3. Track 2: Ca khúc các bạn vừa nghe… Chính xác hơn thì nên dùng là “Bản nhạc các bạn vừa nghe“. Nên có 1 câu giới thiệu tên bản nhạc Song at the end of the day

    4. Track 8: 4 phút 08 bị lỗi “lúc này thấy mình…” chị cũng đã sửa trong bản up trên mạng.

    5. Nghe chương trình này xong thấy CDAN – Tiến Minh chị viết kịch bản khô quá 😀 Em xem có sửa lại cho nó “ướt át” hơn 1 chút được không. Dù chương trình này MT thu xong từ lâu, nhưng chị chưa ưng lắm nên vẫn chưa up.

    6. Chị nghĩ chương trình này sẽ lọt vào top 3 sau 2 ngày :X

    Cảm ơn em, hy vọng các bạn tiếp tục phát huy để CDAN hít thở trở lại, chứ không còn “chết lâm sàng” lâu quá 😀

    P/s: Chị mới up 1 số ảnh, chưa có lyric. Yo có vào được admin sửa được không? Nếu không thì nhờ La hay Chổi hướng dẫn hộ chị nhé :X

Viewing 15 posts - 1 through 15 (of 820 total)