Gửi em trai yêu quý!
Chị không biết rằng chị còn có thể gọi em như thế được bao lâu nữa. Em đã thay đổi, thay đổi từ ngày em không còn làm chủ được mình nữa. Trước đây, em là một thằng bé ngoan ngoãn, học giỏi, thông minh và biết nghe lời. Bố mất đi, mẹ và các chị đau xót khi em còn quá nhỏ, ngây thơ không nhận biết được nỗi đau mất đi người thân yêu nhất. Càng nhìn em, chị càng đau xót, chị đã không biết từ đây chị phải làm những gì khi không có bố ở bên, chị sẽ làm gì để dạy dỗ em, làm gì để cho em thành người như bố mong muốn? Chị cảm thấy mình vô dụng quá.
Rồi em vào cấp 3, ước mơ cánh cổng đại học giang rộng đón em vào trong chị bỗng sụp đổ khi chị biết em đã thay đổi. Em không còn là em trai mà chị yêu quý như trước đây nữa. Chị biết chị khá nghiêm khắc với em, chị đã dùng cái nghiêm khắc ấy hy vọng em thành người, nhưng…những cám giỗ của cuộc sống, những thay đổi trong em, những cái mới lạ đối với tuổi mới lớn cần được khám phá, những bạn xấu đã làm cho em không còn là em nữa. Chị không ngờ…
Kể từ khi có em ra đời, với chị em luôn dành được tình yêu thương nhiều nhất, chị chỉ sợ rằng chị lơ đãng chị sẽ mất em, nhưng có lẽ em không thể hiểu được điều đó. Em không biết được rằng cả gia đình ta, mẹ, chị Thủy, chị và cả chị Trang em nữa đã lo lắng cho em, cho tương lai của em thế nào đâu? Giờ thì tất cả mọi thứ cố gắng đều như hạt muối bỏ biển, cả gia đình bất lực.
Chị là người ít khi khóc lắm. Nhưng sáng nay khi em cắp balo bước chân ra khỏi nhà, chị nghĩ chị đã mất em, mẹ khóc, Trang khóc, chị cũng khóc, chị không biết em có biết điều đó hay không nhưng chị cảm thấy cuộc sống của chị đã không còn ý nghĩa gì nữa, đứa em trai mà chị đặt hết niềm tin và hy vọng giờ đây đã trở thành một thằng ” rách giờ rơi xuống”. Cả gia đình thất vọng về em. Khi còn sống bố đã nói chị phải chăm sóc, trông nom em cẩn thận, nhưng giờ đây chị bất lực rồi Trường ạ, chị đã không thể tìm ra giải pháp nào có thể cứu vãn được tình hình. Suốt một năm qua, chị đã cố gắng hết sức, dùng đủ mọi phương pháp nhưng nó đều không mang lại cho chị kết quả gì. Em không biết được mẹ đã khổ như thế nào khi nuôi em ăn học, em không biết gia đình ta khó khăn thế nào? Em vẫn đua đòi, vẫn muốn được hơn thua với người khác. Chị hết cách.
Trường à! Chị không biết em có nghe được những gì chị nói hay không? Mà nghe được liệu em có hiểu hay không nhưng chị gửi đến em những dòng này, giờ chị cũng không biết làm sao? Chị đành phó mặc cho cuộc sống. Có lẽ cần cho em trải nghiệm cái khổ em mới tự đứng dậy được, hãy để cho cuộc đời, xã hội dạy dỗ em, chị chỉ muốn nói rằng, gia đình, mẹ là những gì thân yêu nhất, những người trung thành với em nhất là gia đình, dù cả thế giới quay lưng với em nhưng mẹ và các chị thì không làm được điều đó. Giờ chị chỉ mong muốn em sẽ học được những cái tốt, chị không còn mơ ước cho em sẽ học giỏi, đậu đại học, thành ông nọ bà kia nữa rồi, giờ chị chỉ có mơ ước em ko bị xa ngã, em sẽ học được những cái tốt ngoài xã hội và sẽ “thành người”
Chị chỉ muốn nói rằng, dù mắng em rất nhiều nhưng chị rất yêu em, cuộc đời chị chỉ có gia đình là điều thiêng liêng nhất mà chị không bao giờ có thể vứt bỏ. Mẹ, chị Thủy, Trang, em và giờ có thêm các cháu là tất cả những gì mà chị có bây giờ. Hãy suy nghĩ kỹ trước khi quyết định làm em trai nhé. Đừng bao giờ mơ những giấc mơ không bao giờ trở thành hiện thực.
Để lại một bình luận