Này em, cho tôi mua nụ cười của em nhé. Đắt lắm sao, dù đắt mấy tôi vẫn mua. Ôi! Sao em đổi ý không bán nữa, em không bán tôi vẫn lấy đó. Với tôi nó đẹp và trong sáng lắm. Tôi muốn nó mãi hiện hữu trên khuôn mặt của em. Vậy mà cớ sao em mãi u sầu hoài. Tôi nói nhỏ em nghe điều này nhé, mong em hãy lắng nghe tôi. Rằng: ”Người ta nói: khi một người có cái chân đau thì họ chỉ nghĩ về cái chân đau đó. Điều đó có lẽ đúng!
Một người đau người ta chỉ nghĩ đến nỗi đau của mình, đau khổ vì nó, ôm khư khư nỗi đau đó, và thậm chí không muốn cho ai động vào. Họ tự dằn vặt mình và tỏ vẻ không muốn để người khác giúp đỡ, họ vô tình hoặc cố ý làm những người xung quanh khó xử hoặc buồn lòng.
Một người đau người ta chỉ nghĩ đến nỗi đau của mình, đau khổ vì nó, ôm khư khư nỗi đau đó, và thậm chí không muốn cho ai động vào. Họ tự dằn vặt mình và tỏ vẻ không muốn để người khác giúp đỡ, họ vô tình hoặc cố ý làm những người xung quanh khó xử hoặc buồn lòng. Nói thật, đấy không phải mạnh mẽ gì, mà chẳng qua đấy là sự kém cỏi,kém cỏi và hèn vì nghĩ rằng mình không thể vượt qua được và cũng vì thế sinh ra tính tự phụ, bất mãn, nằm đó gặm nhấm nỗi đau. Hèn kém đến nỗi ngay cả tự bản thân cũng không muốn vượt qua, hạn chế mình trong cả suy nghĩ…. Chỉ muốn sống mãi với quá khứ đau buồn, chán chường với hiện tại và bi quan về tương lai….
Hãy để nỗi đau đó vơi đi với quá khứ, với một miền xa xăm nào đó trong thâm tâm. Để thỉnh thoảng đôi khi nhớ sẽ lại có cảm giác nhói đau, nhưng đau để nhớ, đau để tránh, đau để không bao giờ bị đau như vậy và lúc đó hãy mỉm cười không quên lãng vì nó đã là quá khứ. Đối diện với chính bản thân mình, tự hỏi xem thực sự mình muốn gì, rồi từ đó thấy mình cần phải làm gì…Và hãy nhìn xung quanh một chút, có bao người đang nhìn em đấy, họ có thể không giúp được em, nhưng ít nhất họ dạy em cách quan tâm và mở lòng với người khác…Đưa tay đây anh sẽ kéo em đứng dậy nhưng anh sẽ chẳng thể làm được gì khi mà ngay chính bản thân em cũng không muốn được tự đứng lên… Luôn tươi cười em nhé.
Để lại một bình luận