Ngày gió! Gió cào ô cửa lớn, gió luồn khe cửa nhỏ. Thổi tung gấu váy em thẹn. Mơn trớn trên những hữu hạn tàn phai! Tôi thích lang thang giữa những ngày tháng như một kẻ chẳng bận tâm đến những rối ren tựa vô vàn sợ len, mà vì vô tình hay hữu ý, cuộc đời răng mắc vào mình. Tôi thích lang thang những mùa gió lộng, giữa đêm khuya, hay mờ sáng.
Tôi thích đặt những bước chân vô định trên những con đường xa lạ mà có thể chẳng có lần thứ 2 quay lại. Và trong cái sự lang thang của mình, tôi lượm lặt vào tim cái hứng khởi như một kẻ sẵn sàng khoác ba lô lên vai đi bất cứ đâu, làm bất cứ điều gì để thỏa mãn cái tuổi trẻ cuồng dại. Và trong cái sự lang thang của mình, tôi bắt gặp những xúc cảm đan xen lẫn lộn khiến mình như chẳng phân biệt nổi mình hụt hẫng vì đâu, trầm lặng vì đâu, rối ren vì đâu. Tôi không kỳ vọng một cuộc đời đầy tràn lẽ vui vẻ, hân hoan và nồng nhiệt. Thế nên tôi cho phép mình không sợ hãi, không “chìm” vì bất cứ điều gì. Cuộc sống này rối ren thật đấy. Nhưng tôi hài lòng với một cuộc đời không cam kết.
Thế nên tôi đi. Với niềm tin rằng việc phát triển cuộc đời một con người là điều tốt đẹp nhất, ngay cả khi cuộc đời đó chỉ thuộc về riêng tôi, một mình tôi… Ngày, khi lang thang trong chính giấc mơ của mình tôi bắt gặp một tôi không cười. Ngày, tôi chợt nghĩ người ta thường buồn thương và rơi lệ vì một lẽ dở dang. Nhưng có khi lại sợ hãi một con đường có điểm cuối.
Phố Hà Thành đâu rộng dài mấy nỗi. “Tuổi trẻ giống như một cơn mưa, cho dù bị cảm, vẫn muốn quay lại, để được ướt thêm một lần nữa.”
tặng 1 cô gái đặc biệt!
Để lại một bình luận