Khi biết anh đã yêu chị, em thoảng hốt, em ngỡ ngàng, em cảm thấy một vị đắng chạy dọc vào tim. Cũng chẳng hiểu vì sao lại thế bởi em và anh chia tay nhau cũng gần 1 năm rồi. Và em cũng biết giây phút hay trước sau gì cũng sẽ đến… Vậy mà…
Em gặp chị, em thấy trong ánh mắt của anh thật rạng rỡ, em thấy anh hạnh phúc trong tình yêu mới. Em cắn môi để cố cười tươi, cố không bật ra tiếng khóc. Suốt năm tháng qua, chị biết không, người duy nhất em yêu là anh – và cho đến lúc này cũng vẫn thế. Xưa anh yêu em vì em hồn nhiên, vì em là những gì mới mẻ nhất mà anh chưa bao giờ biết đến. Nhưng tình yêu của em có những khoảng cách không thể vượt qua nổi.
Em không thể là bờ bến bình yên của anh sau mỗi giờ tan ca mệt mỏi. Em không thể bắt anh mãi chiều chuộng những sở thích lạ lùng của em. Anh không thể chạy theo em cả ngày chỉ để làm em cười, làm em vui. Và em thì mãi tim vào một tình yêu bất diệt. Em sợ cứ như thế này, em không thể yêu anh nữa. Cho nên em xa anh, cố để giữ lại cho mình một “anh” rất riêng, chằng phai phôi theo thời gian, năm tháng.
Nay anh yêu chị, bởi chị có thể cùng anh xây một mái ấm gia đình, có những tiếng cười vui, có những bữa cơm sum vầy mỗi tối, có những điều giản đơn, bình dị của đời thường. Em không muốn xen vào cuộc sống của chị, của anh. Nhưng em buồn biết mấy khi giờ đây, ánh mắt yêu thương xưa kia là của em – giờ trao cho chị. Vậy là thế gian có thêm hai người hạnh phúc, và một kẻ ngốc bất hạnh.
Cũng chỉ mong anh chị hạnh phúc, mong chị biết giữ chặt những gì đang có, đừng như em khi hạnh phúc trôi qua tầm tay mới hiểu nó quý giá đến nhường nào. Và cũng mong anh, đừng tự dằn vặt mình vì đã không thể mang lại hạnh phúc cho em. Em tin rằng, rồi em cũng sẽ tìm được bình yên của mình – như anh, như chị
Để lại một bình luận