Thông tin về loài tê giác
Tê giác là loài động vật năm trong số 5 chi còn sống sót của động vật guốc lẻ trong họ Rhinocerotidae. Tất cả 5 chi nói trên đều có nguồn gốc ở Châu Phi hay Châu Á. Đặc trưng nổi bật của động vật có sừng này là lớp da bảo vệ của chúng được tạo thành từ các lớp chất keo với độ dày tối ưu khoảng 4 inch được sắp xếp theo cấu trúc mắt lưới.
Đặc trưng phân biệt rõ nét nhất của tê giác là sừng lớn trên mũi. Trong tiếng Anh thì từ Rhinoceros có nguồn gốc từ các từ tiếng Hy Lạp Rhino (mũi) và keros (sừng). Sừng của tê giác, không giống như sừng của các loài động vật có vú có sừng khác, được cấu tạo từ keratin chất sừng, tương tự như tóc.
Sừng tê giác được sử dụng trong y học cổ truyền Châu Á (Trung Quốc và Việt Nam) và dùng là đồ trang sức (cụ thể là cán dao găm) ở Yemen và Oman. Sừng tê giác có cấu tạo cơ bản tương tự tóc và móng tay con người, hoàn toàn không có giá trị y học cũng như chưa bao giờ được chứng minh là có thể chữa bệnh.
Tuy nhiên, do quan niệm cổ truyền và sự đồn thổi sừng tê giác vô tình bị tưởng lầm là thần dược có thể chữ bách bệnh, dẫn đến sự săn bắn điên cuồng khiến cho loài tê giác Java hoàn toàn tuyệt chủng tại Việt Nam. Việt Nam cũng là nước tiêu thụ lậu sừng tê giác lớn nhất thế giới. Cả 5 loài tê giác đều không có tương lai ăn toàn. Tê giác trắng có lẽ là ít nguy cấp nhất, tê giác Java giờ chỉ còn một lượng rất nhỏ và là một trong hai hay ba loài động vật có vú lớn đang ở tình trạng nguy cấp nhất trên thế giới.
Các chiến dịch bảo vệ tê giác được khởi động từ những năm 70, nhưng quần thể tê giác vẫn tiếp tục suy giảm nghiêm trọng. Việc buôn bán các bộ phận cơ thể tê giác bị cấm theo các thỏa ước của CITES nhưng việc săn bắn trộm vẫn là mối đe dọa nguy hiểm nhất cho tất cả các loài tê giác.
Tê giác Java
Tê giác Java hay tê giác Sunda, còn được gọi tê giác một sừng là một trong năm loài động vật guốc lẻ còn sống sót của họ Tê giác. Trước kia là loài phổ biến nhất trong các loài tê giác châu Á, tê giác Java từng phân bố ở các đảo của Indonesia, trải rộng toàn bộ Đông Nam Á, tới cảẤn Độ và Trung Quốc. Hiện nay chúng đang ở trong tình trạng cực kỳ nguy cấp, với chỉ hai quần thể được ghi nhận trong môi trường tự nhiên và không có con nào trong các vườn thú. Nó có thể là loài động vật có vú lớn hiếm nhất trên thế giới. Một quần thể có ít nhất 40 con sống tại Vườn quốc gia Ujung Kulon trên đảo Java của Indonesia, và quần thể còn lại được xác nhận là đã tuyệt chủng ở Việt Nam vào năm 2011.
Để lại một bình luận