Có người bảo chia tay là khoảnh khắc nặng nề nhất của cuộc đời, nhất là chia tay người mình yêu thương. Nhưng nếu chia tay là sự giải thoát cho cả hai thì tại sao không chia tay để bắt đầu một cuộc sống mới. Chia tay không phải là ngừng yêu thương, cũng như thất bại chỉ là sự trì hoãn của thành công, là thành công đến muộn mà thôi.
Ừ, thế là hai tháng rồi, hai tháng kể từ ngày mình chia tay, hai tháng từ lúc bắt đầu bước chân nặng trĩu, không biết đó là sự thật hay không. Hai tháng trước, đúng như thế này, trời lạnh. Hôm đấy, anh ngủ ngon, mong là sớm mai chỉ là giấc mơ. Nhưng không, đó là sự thật, một sự thật chắc chắn – em và anh đã chia tay. Ừ thì chia tay đồng nghĩa với việc ta sẽ không lo lắng cho nhau, quan tâm nhau, giúp đỡ nhau, và yêu nhau, có thể không còn đi chung một con đường.
Có thể em muốn chia tay vì em không tìm thấy tình yêu và em rời bước. Người ta bắt đầu mọi thứ từ những điều đơn giản và kết thúc nhẹ bẫng như chưa từng có gì.
Một ngày kia, khi ta gặp lại nhau, em sẽ cho anh một câu trả lời hoàn thiện. Anh sẽ chẳng dám hỏi em người ta yêu em thế nào, người ta có tốt với em không, bên họ mùa đông này có ấm không, em ra sao. Và rồi có lẽ em sẽ trả lời anh, đó là một bàn tay, một tình yêu và em đang yêu. Như thế thì tim anh đau lắm. Vì thế ta cứ bước tiếp thôi. Hôm nay, ngày mai và ngày xa nữa, ta sẽ gặp lại nhau ở đâu đó, lúc mà con tim đã trở về nguyên vẹn.
Để lại một bình luận