Bạn thân mến… Đã gần 1 năm rồi chúng ta chưa một lần dù chỉ nhìn thấy nhau từ xa. Chúng ta, một người ở miền bắc và một người ở miền nam? Không! Chỉ là chúng ta không thể nào biết người kia đang ở đâu. Chúng ta thậm chí đang cùng nhau ở trong một thành phố rất nhỏ. Người ta nói rằng tình yêu chân thật, giữa biển người vẫn tìm thấy nhau. Nhưng chúng ta có điều gì để tìm thấy nhau giữa một biển người đó? Tôi chỉ có một điều duy nhất, là kí ức của tôi. Tôi sợ một ngày nào đó, thức dậy sẽ không thể nhớ bạn là ai, nên ngày nào tôi cũng nhớ bạn, một người bạn của tôi nói rằng, nhớ một cái gì, nghĩa là học thuộc lòng nó, và tôi học thuộc lòng bạn, bất cứ lúc nào tôi không thể ngăn nổi mình thôi nghĩ về bạn.
Tôi vẫn nhớ lần cuối cùng tôi gặp bạn là mùa đông năm trước, vào một buổi tối rất lạnh. Chúng ta ngồi im lặng cạnh nhau, và tôi cảm giác thấy ánh mắt cô đơn của bạn. Có sao đâu nếu bạn nói rằng, bạn không muốn cô đơn, và muốn tôi ở bên bạn, tôi sẽ chẳng ngại ngần gì đâu, giống như ngày còn nhỏ, tôi vẫn ngồi cạnh bạn, trên chiếc bàn học của chúng ta, im lặng và sẽ chẳng phiền bạn đâu, chỉ cần, tôi thấy bạn đang bình yên. Đôi khi tôi vẫn nhớ những ngày tháng ấy da diết, nhưng làm thế nào trẻ lại được? Tôi không thể tìm lại một hình ảnh cậu bé của tôi ngày xưa, ấm áp và bình yên. Có phải rằng, bà chúa tuyết đã đem trái tim của bạn đi thật xa?…
Đó chỉ là những mộng mơ của tôi, vì rằng, không phải bà chúa tuyết đã đem bạn đi, mà chỉ là, trái tim bạn đã thay đổi. Nếu như tôi có thể kéo bạn ra khỏi nơi bóng tối lạnh lẽo ấy… Nhưng mọi việc tôi có thể làm là ngày ngày học thuộc lòng về bạn, và đôi khi, nhắn tin cho bạn để biết rằng bạn và tôi đang tồn tại, mặc dù, tôi biết bạn sẽ chẳng trả lời, nhưng mỗi khi máy báo rằng tin nhắn đã gửi, tôi cũng đã hài lòng lắm, vì bạn vẫn ở đây thôi.
Những lần nhắn tin với bạn vào buổi tối, bạn vẫn nói, mình ngủ trước đây, ban đầu tôi hụt hẫng, nhưng sau này tôi biết được rằng, đi ngủ sau bạn, biết là bạn đã ngủ rồi, là một điều làm tôi thấy bình yên vì đã dõi theo giấc ngủ của bạn.
Vào mỗi mùa đông, tôi vẫn là người đi ngủ sau bạn, và sẽ luôn cầu chúc cho bạn những giấc ngủ yên bình. Tôi sẽ là chiếc gối và bạn có thể dựa vào nếu cuộc sống này làm bạn mỏi mệt. Cái rét này đến muộn quá, và sẽ ra đi rất muộn, bạn ạ.
Để lại một bình luận