“Bao giờ thì hoa sữa mưa?”
Em vẫn chờ hoài ngày ấy. Một ngày thu thật đượm. Nhưng thu vẫn còn non, còn nhỏ, còn ươm, còn giữ, còn e ấp chớm qua. Nắng vẫn chưa đổi màu, và bên những hạt cốm xanh của thu vẫn sót lại chút sen hồng cuối hạ. Những thời khắc giao mùa mỏng mảnh, làm lòng người chơi vơi đến lạ. Sợ rằng đi hoài chẳng đến, chợt thẫn thờ tự hỏi: “Cuối con đường có còn thương nhau?”, bởi “tình là đóa mong manh”, mong manh như vạt nắng ngày cuối hạ sang thu…
Để lại một bình luận