Khi chúng ta đang quen nhau, em cố gắng nghĩ rằng “Em đang yêu và đang có người yêu”, em nghĩ rằng: “Ví dụ bây giờ không là anh thì là ai? Và thế là em yêu anh”. Mặc dù chúng ta yêu nhau – quen nhau chưa lâu, nhưng rất rất nhiều lần em muốn đầu hàng mối quan hệ này, bởi vì em thấy nhiều điều lung lay, không tin tưởng. Tình yêu của chúng ta, mối quan hệ của chúng ta giống như là một cái cây non, rất non, rất rất non, em luôn lung lay, em lung lay không phải vì gió thổi bay, em lung lay bởi vì em chỉ là một cái cây non yếu đuối trong mối quan hệ này. Anh không phải là người đàn ông em cần ư? Hay anh hoàn toàn không có nghĩa vụ phải trở thành bất kì người đàn ông nào mà một người phụ nữ cần? Phải không?
Sắp đến Noel rồi, anh nói anh không quan tâm tới nó, anh không theo đạo chúa mà. Đối với anh, Noel không nghĩa lý gì cả. Noel của em cũng giống như anh, thì nó cũng vô cùng vô nghĩa vậy, nên nó đơn giản chỉ là báo hiệu sắp hết năm rồi. Nhưng sao em lại thấy tủi thân đến lạ lùng, tủi thân vì không gian này chỉ có một mình em lủi thủi, không gian này rõ ràng chỉ có một mình em. Và em khóc… khi mà anh không thấy.
Anh àh! Có phải là anh rất giỏi tâm sự hay an ủi các cô gái không? Vậy anh có thể an ủi sự trống trải này trong em không, hay anh hoàn toàn không để ý? Chúng ta nhìn lại mối quan hệ của mình, nó mới, và rất ngắn ngủi, vô cùng ngắn ngủi, nhìn vào sự tủi thân rất dở hơi của em lúc này, đơn độc, vô cùng đơn độc. Được không?
Em đang rất thèm, rất thèm những điều không thể? Em muốn trở về là em một cách dịu dàng và bình dị bên cạnh người đàn ông của riêng em. Em muốn nắm chặt bàn tay anh ấy, chăm sóc anh ấy, ở bên anh ấy, yêu anh ấy, và được anh ấy yêu. Nhưng những điều khó khăn trở lại, anh àh, tình cảm của chúng ta có hời hợt không? Hời hợt như những người con gái đã – đang – và sẽ đi qua cuộc đời anh. Anh àh! Em tủi thân lắm. Em xin lỗi nhé!
The past of diary 🙂
Để lại một bình luận