E ak!
Không phải chỉ riêng ngày hôm nay đâu, a vẫn nghĩ về e hàng ngày, như nhịp tim vẫn đang đập trong lồng ngực e đây. Lý trí và trái tim a cãi nhau gay gắt. Trái tim thì nói rằng, nhớ e nhiều lắm, yêu e nhiều lắm. Nhưng lý trí thì rất cứng rắn, nó bảo a hãy quên e đi, rằng tại sao a lại phải buồn nhiều như thế, cuộc sống còn rất nhiều điều tốt đẹp khác mà.
Mặc cho hai nửa con người a giằng co, thì những kỉ niệm ngọt ngào ngày mình yêu vẫn ùa về làm a nhức nhối.
Ừ thì chúng ta đã từng nói tình yêu mình sẽ là mãi mãi.
Ừ thì a đã từng lo lắng thắt tim khi thấy trời mưa mà e vẫn phải ở ngoài đường.
Ừ thì a đã từng lo cho e từng viên thuốc, từng thìa cháo khi e ốm.
E đã từng là người yêu, là bạn tri kỉ, là tất cả những gì a có.
Chúng mình đã yêu nhau nhiều như thế, đã trải qua nhiều sóng gió, sao giờ e lại buông tay a?
Giờ e lạnh lùng như thế, a phải cố học cách quên thôi…
Rồi chúng ta cũng sẽ trưởng thành thêm… nhiều lắm
Đi đến mòn mỏi đế giày và ngăm ngăm cánh tay bám bụi
Sẽ biết mỉm cười mà cất giấu lại những hờn tủi, của một thuở dại khờ
Giận dỗi vu vơ…
và nước mắt chảy vào trong ướt tràn hai bầu má
Kí ức dù có rạng ngời đến mấy cũng đừng nên nhặt nhạnh và chắp vá
vì có những thứ vỡ rồi chẳng bao giờ có thể lại thiết tha
Ngày mai
hôm nay
hoặc là hôm qua nữa
những gì tưởng như là lầm lỗi
đã tự nhủ với nước mắt trong tim chẳng bao giờ bỏ qua và tha thứ
hãy ôm
rồi quên đi.
ngày xưa
là yêu thương nhiều hơn chính bản thân ta khờ dại
thèm được tựa vào vai nhau mà khóc
thèm được một lần ngồi bên nhau thật lâu và nghe sương bay trên tóc
khi đó… là chúng ta đang hạnh phúc
sống là nhìn về phía trước
và trả giá cho những điều đã ở lại phía sau
nhưng nỗi đau
đừng bao giờ mang ra cân đo và gán cho nó một cái giá không bao giờ trả nỗi
vì một thời nông nổi… mà liệu có khờ khạo hay không….
ta đã yêu…
Mýt Xoẹt à!
A xin lỗi về tất cả những nỗi buồn mà a mang đến cho e.
Bình yên e nhé!
Để lại một bình luận