Nhà em và nhà anh nằm đối diện nhau, cách nhau chỉ qua con đường bé xíu Nguyễn Lương Bằng của Đà Lạt. Ấy vậy mà mới gần đây em mới nhận ra có sự tồn tại của anh, hehe. Chính xác thì có lẽ là hè vừa rồi em có thói quen chiều hay ra đứng ban công dòm mọi người qua lại. Một ngày, hai ngày, rồi nhiều ngày trôi qua, em chợt khám phá rằng, thì ra cái nhà hàng xóm đối diện bên kia đường, đối diện phòng mình có sự tồn tại của anh. Từ đó, em bắt đầu chú ý tới anh nhiều hơn, từ giờ đi làm, tới giờ anh về. (Nghe có vẻ điên điên anh chị nhỉ? Chắc chẳng ai dư hơi đến thế, hehe. Nhàn cư vi bất thiện, rảnh rỗi quá nên sinh tật ý mà).
Không biết bao nhiêu lần đang đứng ở ban công bên này, em bắt gặp ánh mắt anh cũng từ phía bên kia. Nhưng thay vì gật đầu chào hay mỉm cười em lại nhanh chóng đưa mắt đi chỗ khác, vờ như không thấy anh, để rồi sau đó khi anh đi vào mất lại tự trách mình không đủ can đảm để bắt chuyện hay mỉm cười làm quen với anh. Đã bao lần tự nhủ một mình chắc chắn lần sau gặp anh sẽ cười hay gật đầu một cái làm quen. Ấy vậy mà khi thấy anh lại làm ngược lại hoàn toàn. Cơ mà cũng vì cái cục sĩ diện trong em nó to quá, chỉ sợ cười mà anh không cười lại hay gật đầu mà anh không có phản ứng gì thì quê lắm. Với có lẽ trong mắt anh, em chỉ là một con nhóc hàng xóm chẳng quen biết. Thậm chí anh tên gì em còn chả biết, chỉ biết tên ở nhà của anh là Tí. Và một sự trùng hợp ngẫu nhiên làm em chú ý tới anh là anh và em đều có xe Sirius mầu đỏ, xe anh đời ra trước, xe em đời sau.
Anh chị thân, em nhờ anh chị phát tặng anh hàng xóm ấy ca khúc Thinking of you của ATC. Không biết anh ý có nghe chương trình không nhưng em muốn thử xem sao với lời nhắn: “Cho em làm quen với anh nha. Nếu anh nghe được yêu cầu này thì liên lạc với em qua địa chỉ [email protected] hoặc qua số điện thoại 01285*81895.
Để lại một bình luận