Anh chị thân, em gặp bạn ấy mùa hè năm ngoái, khi em vừa học xong năm thứ 3 đại học. Kỳ thực tập cùng bạn ấy chỉ vỏn vẹn có 16 ngày, chỉ đủ để em nhớ được tên và nụ cười của bạn ấy – cao ngạo và rực rỡ. Em cứ nghĩ rằng rồi tên của bạn ấy sẽ chìm vào quá khứ khi em trở về nhà và tiếp tục những giờ học luật trên giảng đường. Những bữa tiệc sinh nhật và bao dự định đầy ắp trong đầu của một cô sinh viên năm cuối.
Cuộc sống của em chưa từng liên quan đến một đất nước tuyết rơi từ tháng 10 và kéo dài đến tận tháng 5. Và em cũng đã nghĩ mọi thứ sẽ chẳng có gì thay đổi, có chăng là thêm vài kỷ niệm đẹp trong một mùa hè. Nhưng mọi thứ đã không đơn giản như thế khi bạn ấy nói rằng, bạn ấy rất thích em.
Em đã cố gắng để không tin. Tự trách mình sao lại nhẹ dạ đến thế. Nhưng khi giờ đây, khi chỉ có thể thấy bạn ấy qua những bức ảnh trên facebook, thi thoảng nhìn khuôn mặt không rõ của bạn ấy qua webcam, nghe giọng nói vừa mạnh mẽ, vừa nhiều âm gió rất đặc trưng của bạn khi đeo headphone, và chỉ có thể đọc được những dòng chữ gửi từ một chiếc máy tính cách em đến 2991,77km, em cảm thấy muốn gặp lại bạn ấy hơn bất cứ ai em từng gặp trên đời.
Đáng lẽ chỉ nên đổ lỗi cho trái tim ngốc nghếch đã không thể quên bạn ấy chứ chẳng nên đổ lỗi cho sự khác biệt về quốc tịch và nơi sống. Chẳng nên đổ lỗi bởi tại không có đường bay thẳng từ Việt Nam tới nơi bạn ấy ở, hay bởi em nghĩ nát óc mà không biết làm sao có cách nào để vượt những khoảng cách quá hữu hình để đến bên bạn ấy.
“Nhất định tớ sẽ tới Việt Nam để gặp bạn”. Em không sống trong niềm tin và sự chờ đợi vào lời hứa đó, bởi con đường của em và bạn ấy như hai đường thẳng, đã cắt nhau ở một điểm mà thôi. Nhưng thi thoảng em cũng nhắm mắt lại và ước mơ bạn ấy đang nắm tay em, để lại mỉm cười với em như trước. Vào một ngày tươi đẹp nào đó, thi thoảng em vẫn cho phép mình mơ mộng. Như lúc nào đây, khi em đang viết thư cho anh chị là khi em cảm thấy trái tim mình chẳng có tội gì nếu cảm thấy gần 3000 km chẳng có nghĩa lý, bởi bạn ấy vẫn luôn động viên em cố gắng và sống thật hạnh phúc, dù em có quyết định như thế nào.
Nghĩ tới câu nói “chính những gì cháu không có được trong cuộc sống mới chính là vẻ đẹp của cuộc sống” mà em đã từng đọc trong một cuốn sách. Có lẽ, thay cho những lúc không vui vì vô tình gặp Mr.Right trong một hoàn cảnh không thích hợp lắm, em muốn nói với bạn ấy lời cảm ơn, dù em biết bạn ấy sẽ không bao giờ hiểu tiếng Việt. Biết đâu trên con đường em đang đi và mang một phần kỷ niệm trong lòng, em và bạn ấy sẽ phát hiện ra chúng em không phải là hai đường thẳng mà là đường cong để gặp nhau thêm một lần nữa. Nếu không mỉm cười và bước đi thì làm sao biết được tương lai, phải không anh chị?
Xin anh chị gửi tới em và bạn ấy ở địa chỉ [email protected] ca khúc I have a dream của Westlife. Nếu yêu cầu này được phát, một cô gái sắp tốt nghiệp đại học nhưng vẫn mơ mộng sẽ mạnh mẽ lên rất nhiều để tiếp tục mỉm cười. Và em xin thay mặt cô gái ấy cảm ơn anh chị nhiều.
Để lại một bình luận