Anh, nhiều lần em tự hỏi “tại sao em lại yêu anh?”, cứ khắc khoải như thế hằng đêm để rồi không có câu trả lời. Nhiều lần em tự hỏi “tại sao anh lại yêu em”, và bây giờ, có lẽ em đã có câu trả lời. Anh, em là gì của anh ngoài hai từ người yêu. Em muốn chúng ta cùng nhau chia sẻ cuộc sống, để chúng ta thực sự là tri kỷ. Em muốn anh kể em nghe những niềm vui và khó khăn trong công việc, để em được vui cùng anh, buồn cùng anh, và hơn hết là hiểu được người em yêu. Vậy mà anh lại không muốn. Em cứ nghĩ rằng nếu em mở lòng mình trước anh thì anh sẽ gần gũi với em hơn, vậy mà những tâm sự của em, những trăn trở của em chỉ nhận được một cái bĩu môi và một câu nói “em giống bà già quá”. Những lúc khó khăn nhất anh ở đâu.
Anh, anh yêu em vì điều gì? Anh bắt em phải thay đổi cách ăn mặc, thay đổi kiểu tóc, vậy anh yêu em ở điều gì? Phải chăng vì mọi người đều đánh giá em ngoan hiền, là người thích hợp để làm bạn gái? Còn con người em thì sao? Anh nào có yêu tâm hồn em đâu, anh đâu có để ý em nghĩ gì, em thích gì. Em chỉ muốn là chính mình.
Anh, khi người ta yêu nhau, con gái thường hay giận hờn vu vơ, vậy mà ngược lại, anh lại là người giận dỗi vì những điều nhỏ nhặt. Điều đó khiến em nghĩ mình như người chị gái đang dỗ dành đứa em trai nhỏ vậy.
Anh, nếu anh có yêu em thì anh yêu em bao nhiêu? Chỉ vì một chuyện không đáng mà anh quyết định chia tay, vậy tình cảm của anh là thật hay chỉ là hư ảo để anh có thể dễ dàng từ bỏ em như thế? Anh nói chia tay ngày hôm nay, em đã nhếch môi cười mà lòng tràn ngập nước mắt. Em không tiếc nuối vì đã làm những gì để níu kéo. Người bỏ rơi không thấy nuối tiếc thì tại sao người bị bỏ rơi lại tiếc. Hy vọng anh sẽ sống thật lòng và yêu thật lòng, người em đang yêu.
Anh chị thân, người ấy chưa bao giờ nghe chương trình mà em yêu thích, nhưng mong rằng những chàng trai hay luôn yêu thật lòng tâm hồn của người con gái.
Để lại một bình luận