Giả vờ thôi anh nhé, giả vờ đụng khẽ tay anh, nhưng anh phải giữ tay em lại, thật lòng đấy nhé. Em sẽ làm như vô tình ngồi sát bên anh, nhưng anh cứ ôm em, giả vờ sợ mất em, anh nhé. Em sẽ cố tình im lằng để anh cuống hỏi “em đâu”. Em sẽ giả vờ đau chân để tụt lại phía sau, nhưng anh phải đợi, đợi em nghiêm túc đấy, và rụt rè đề nghị “thôi, hay để anh cõng”.
Lên xe, em làm như buồn ngủ. Biết em giả vời rồi nhưng đừng nhích bờ vai khỏi mái đầu em. Giả vờ mình yêu nhau anh nhé, để em được ghen tuông, ghen tuông hợp pháp, mấy phút thôi. Em sẽ hỏi về một người con gái nào đó, rằng “ai nhắn tin cho anh như thế”. Giả vờ đi anh, và cái nhói đau trong em rất thật. Anh cứ giả vờ đặt môi lên gò má em, cho hơi thở ấy khiến em bối rối biết bao nhiêu. Giả vờ anh giơ cao lên một món quà bắt em cố với, để em thấy mình còn một cái gì cần hướng đến bằng tất cả niềm háo hức của một đứa trẻ con. Anh hãy giả vờ nói yêu em, vì có ai đánh thuế một câu nói đâu nào, và em cũng chỉ định giả vớ là mình đang được yêu nhiều lắm. Giả vờ níu kéo em nói “có lẽ đã tới lúc em đi”. Nhưng anh phải hứa cái xiết tay giả vờ của anh đủ mạnh.
Tất cả chỉ giả vờ thôi. Em tuyên thệ, em sẽ không tin là thật. Nước mắt rơi cũng đâu là thật, tại con gì bay vào mắt em thôi. Và cuối cùng, em đã giả vờ anh là em không yêu anh. Sự thật là em yêu anh biết bao, anh biết không?!
Để lại một bình luận