Tưởng như mọi thứ cứ mãi bình thường thế, sống, học tập và làm việc với chuỗi ngày dài vô vị. Tưởng như ở cái thế giới này chẳng còn gì để ta lưu tâm, đánh thức tâm hồn ta. Để rồi tôi gặp em, một cảm giác thân thuộc, cảm giác đó thật đặc biệt. Tôi muốn nhìn trộm em 1 cái nhưng lại sợ em bắt gặp, sợ phải đối mặt với đôi mắt ấy. Giá như thời gian và không gian kia… đóng băng, chỉ 10s thôi, để tôi có thể nhìn kỹ hơn khuôn mặt em, ngắm nhìn đôi mắt ấy. Tôi muốn tắt mọi âm thanh đi để nghe tiếng em nói, tiếng em cười. Nhưng làm thế nào đây! Em sẽ không biết được. Em sẽ không biết được người mà tôi đang nói đến đây lại là em được nhỉ. Vì tôi sẽ không hé môi nửa lời, lưu trong tâm thức. Tôi sẽ thầm lặng với những dòng suy nghĩ, tình cảm đó. Tôi sẽ núp mình trong vỏ bọc này và em sẽ không biết được. Tôi không muốn em nhận ra bất cứ điều gì bất thường từ nơi mình cả. Em sẽ không phải đề phòng, tạo khoảng cách, không phải ngại ngùng, e dè mỗi khi gặp tôi. Tôi muốn em hãy cứ như thế, thật tự nhiên như cách tôi thích em vậy.
Muốn được một lần bằng đôi bàn tay thô ráp này, lau khô nước mắt lăn trên má em. Muốn được dùng bờ vai này làm chỗ dựa cho mỗi khi em buồn. Có thể là ngớ ngẩn nhưng đừng yêu ai em nhé, tôi không muốn đôi mắt ấy, đôi mắt hạ gục tôi với những kế hoạch độc thân chắc như đinh, lim đấy, phải mong mỏi, lo lắng, phải buồn, hằng đêm không phải đọc những status không phải dành cho tôi. Dù em không thích tôi nhưng với tôi điều đó không quan trọng, quan trọng với tôi là tôi thích em và em sẽ không được. Nhưng tôi lo sợ rằng đến 1 ngày nào đó tôi không còn thích em nữa và không thể giữ nổi bí mật này!
Để lại một bình luận