Yêu đơn phương là anh yêu em vì anh yêu em chứ không phải vì em sẽ yêu anh. Không hiểu sao cứ mỗi lần tôi nhắc đến cái từ yêu đơn phương là lại cảm thấy có cái gì đó xót xa, bởi vì tôi cũng là người yêu một mình. Chính bởi cái quan điểm “cái gì không thuộc về mình thì có cố cũng không thuộc về mình”, không bao giờ có đủ kiên nhẫn để theo đuổi đã khiến tôi trở thành người yêu đơn phương. Còn gì đau đớn hơn việc tình yêu chẳng được đáp trả, cho đi mà người ta chẳng buồn nhận. Chẳng biết làm gì hết, chỉ biết lặng lẽ ngắm nhìn cuộc đời người ta từ một nơi rất xa, bởi biết rằng mình không thể bước vào cuộc sống đó. Có lúc lại tự lừa dối mình, tự cho mình những ảo tưởng và hy vọng rằng người ta thích mình, để rồi lại sụp đổ và thất vọng khi nhận ra người ta quá vô tâm, có khi còn chẳng biết đến tình cảm của mình.
Em, theo như bạn bè tôi nhận xét thì chẳng có gì đặc biệt lắm. Thế nhưng, với tôi, em lại là người con gái tuyệt vời nhất từ trước tới giờ. Từ khi còn học cấp ba, em đã để lại nhiều ấn tượng trong tôi – hiền lành, ngoan ngoãn và rất tâm lý, thế nên tôi đã thích em.
Rồi cái thời học sinh cũng qua, chúng tôi bước vào cổng trường đại học, cái thích trong tôi lớn lên tự khi nào mà tôi cũng không biết nữa. Chúng tôi vẫn thỉnh thoảng liên lạc và nói chuyện với nhau. Và hình như tôi yêu em mất rồi. Nhiều khi hình ảnh của em tự dưng ùa về, và lòng tôi lại thấy ấm áp lạ lùng, thế nhưng, chưa một lần tôi dám thổ lộ với em. Có lẽ vì tôi yếu đuối, vì tôi sợ sẽ đánh mất những gì ở hiện tại nếu như tôi nói ra điều đó. Thời gian trôi qua, tôi với em vẫn chỉ là bạn. Có đôi khi chỉ là một cái nhìn, một câu hỏi quan tâm của em cũng biến thành cái phao để tôi bấu víu khi sắp chìm vào biển động.
Và rồi em có người yêu. Cái tin ấy khiến tim tôi ngừng đập. Tôi đã cố gắng không để lộ tâm trạng của mình ra bên ngoài, nhưng có ai biết rằng, trái tim tôi đang chảy máu. Tôi không dám nhìn hai người họ hạnh phúc bên nhau, vì tôi sợ sẽ không kìm nén được cảm xúc. Tôi tự nhủ lòng, phải để em ra đi, em không phải dành cho tôi.
Từ đó, tôi ít liên lạc với em. Tôi lấy tương lai làm động lực để phấn đấu học hành. Nhưng hình ảnh em có ma lực, những khi tôi buồn hay vui thì nó lại tràn về chan chứa. Còn những khi tôi muốn quen một ai đó, muốn yêu một ai đó, nhưng lòng lại chần chừ vì tôi còn nuôi ảo mộng rồi một ngày em sẽ nhận ra tình cảm của tôi. Cứ ôm mộng rồi vỡ mộng, chờ đợi rồi thất bại. Thôi, tất cả chỉ còn là kỷ niệm. Tình ơi, xin ngủ yên. Tôi còn nhiều thứ khác chờ đợi.
Tạm biệt em – người con gái mà tôi từng yêu thương.
Để lại một bình luận