Anh hỏi em: “Anh có là gì của em không?”
Anh là người yêu của em. Như vậy chưa đủ sao anh?
Anh hỏi em: “Có cần phải làm thế với anh không?”
Em sẽ làm vậy với anh, bởi em sẽ thấy có lỗi với những người sinh ra em nếu em làm khác đi. Anh có hiểu em???
Em biết anh yêu em nhiều hơn em yêu anh. Thế nên lúc nào anh cũng muốn nghe em nói: “Em yêu anh!”
Còn em thì không phải lúc nào cũng nói câu ấy. Nhiều lúc em tỏ ra vô tâm với anh. Em xin lỗi!!! Nhưng con gái mà anh. Luôn muốn người mình yêu quan tâm mình nhiều hơn thế, và đây là cái cách của em để anh quan tâm em, dù biết anh đã quan tâm em quá nhiều. Nhưng khi yêu hình như người ta đều vậy anh ạ.
Em có cảm giác chúng mình cứ gượng gạo thế nào ấy, chẳng quen tẹo nào.
Anh ơi! Em yêu anh!
Để lại một bình luận