Xin lỗi ông, người bạn phương xa, xa thật xa rồi bạn tôi ơi! Ngàn lần xin lỗi ông, rất rất nhiều… Đúng là trước giờ tớ với bạn không phải là quá thân thiết. Tớ và bạn cũng mới quen nhau trên QnS thui, không nói chuyện quá nhiều nhưng tớ biết bạn là một người bạn rất tốt, rất quan tâm đến mọi người. Một người trầm tính nhưng rất sâu sắc. Người bạn cùng sở thích yêu màu đỏ hoa phượng…
Một người bạn tốt như vậy mà tớ lại quá vô tâm với cậu… Ân hận lắm, thấy trách bản thân mình lắm lắm khi đã quá thờ ơ với bạn. Tự trách bản thân khi đã nhiều lần không để ý đến những tâm sự của cậu, khi cậu nhắn tin tớ cũng đã không thực sự chú ý đến những tin nhắn đó. Và nhiều khi đã làm lơ, không trả lời tin nhắn của cậu. Tớ thật sự thấy mình ngu ngốc quá. Bây giờ thực lòng thấy rất đau rất buồn, hối hận lắm. Biết cậu sẽ phải phẫu thuật vậy mà cũng vô tâm không nhắn nổi 1 cái tin động viên hỏi thăm, thấy mình tồi tệ quá…..Đến bây giờ hối hận thì quá muộn rồi…
Biết rằng viết những dòng này sẽ chả khi nào cậu đọc được nó nữa vì cậu đã đi thật xa, rất xa. Nhưng mong rằng ở nơi xa ấy, một thế giới khác cậu có thể bình yên. Nơi ấy sẽ không có niềm đau và nỗi buồn nữa. Cậu ra đi để lại một nỗi đau lớn cho gia đình, bạn bè, và đặc biệt là một nỗi buồn rất lớn của đại gia đình QnS. Còn riêng bản thân tớ, sẽ luôn cầu nguyện cho bạn, và mong rằng cậu đừng tha thứ cho tớ. Sự ra đi của cậu sẽ là bài học rất lớn trong cuộc đời tớ….
Hãy bình yên nơi ấy nhé bạn tôi! Vĩnh biệt ….
Để lại một bình luận