Đã hơn một năm kể từ ngày em nói chia tay. Người ta bảo đau khổ nhất không phải khi bị ai đó từ bỏ, mà buộc phải từ bỏ một người mà trong lòng vẫn còn yêu! Vì thế anh biết đấy, em là người đau khổ hơn…
Hơn một năm qua em đã sống không tốt, em biết vậy. Một tình yêu đẹp và trong veo dù chưa kịp có một cái nắm tay thật chặt, nhưng tim em đã trao anh trọn vẹn. Em đã nói chia tay khi thấy mình không xứng đáng, và dường như đem lại quá nhiều điều kém may mắn cho anh… Mọi chuyện cũng đã qua rồi anh nhỉ. Hôm nay khi Hà Nội trở lạnh, anh nói đã yêu một người con gái khác, em thật sự đã vỡ òa. Tim đau nhói, nhưng em vẫn cố gõ được tin nhắn để send đi “anh có quyền như vậy mà…rồi em cũng sẽ lại yêu!hiii…vẫn luôn như vậy, em cầu chúc anh hạnh phúc!”
Em đã delete tất cả hộp tin nhắn, những tin nhắn của hơn một năm về trước mà em vẫn luôn giữ gìn, rồi đọc lại những lúc cô đơn, em luôn tự huyễn hoặc mình rằng vẫn được anh quan tâm như thế, em ngốc qua phải không anh?! Em đã gói ghém lại những lá thư tay, những món quà anh gửi tặng,… cho chúng vào một góc kỷ niệm, và quên anh, ngay từ lúc này! Anh bảo “anh không tốt đâu, em hãy nắm bắt lấy hạnh phúc của mình”, em chỉ muốn reply lại ngay rằng “nhưng hạnh phúc của em chính là anh…”, em không send được…tim em vẫn nhói!
Nhưng anh hãy an lòng nhé, và luôn hạnh phúc, em sẽ cố học thuộc bài học đó “phải xa anh, cần sống tốt một mình”! em không hờn giận, không trách móc, không nhớ nhung hay hối tiếc nữa…
Gửi đến anh bài thơ cuối, là mùa cuối em còn nghĩ về anh, như một người em luôn yêu!
Hà Nội, anh và em!
Hà nội mùa này đẹp lắm biết không anh
Những con đường tấp nập đèn xanh đỏ
Những quán vỉa hè trà chanh chém gió
Những người bạn hiền quá đỗi thân yêu.
Hà nội mùa này lạ lắm biết không anh
Không còn con bé hay lang thang….
Tìm cho mình một khoảng trời xanh
Nhặt nhạnh những mảnh vỡ của một thời…
…yêu đôi lứa
Trên những lối về đã từng dành cho cả hai đứa
Rồi nức nở… nước mắt quyện cùng mưa.
Hà nội mùa này chắc anh cũng đã vui hơn xưa
Không chạnh lòng khi đọc lại những câu thơ tình viết vội
Chẳng dặn lòng xui mây chiều đưa lối
Dòng tin “mưa kìa em!” soạn rồi để dở dang…
Hà nội mùa này là hương vị caramen hàng Than
Là con đường Điện Biên phủ ngập ánh vàng đèn chớp
Là ánh nắng chan hòa trên khắp nẻo đường sáng sớm
Là chẳng còn anh trong câu hát thu buồn
Hà nội mùa này Hà Nội của em thôi
Chẳng còn con đường nhắc tên ký ức
Hà nội hôm nay là mùi hương thơm phức
Của tình người của nắng gió anh ơi!
Hà nội mùa này chắc đã giống những mùa sau!
Để lại một bình luận