Lại 1 hôm nữa anh không ngủ được. Những ký ức chợt ùa về trong a. Thấy khó chịu quá đi. Đành dậy ngồi online vs 1 nick mà chẳng có ai là bạn bè (ngoài em). Thật sự bây giờ cũng chẳng biết nói như thế nào, và làm như thế nào để tốt cho tất cả.
Thật sự bây giờ a rất nhớ e và nhớ những ngày tháng đã qua. Cái ngày mà ta quấn quýt bên nhau không rời 1 phút nào và những lúc không ở cạnh nhau thì luôn để ý từng hành động của nhau. Thật sự là những ngày tháng ý nghĩa. Chúng ta đã yêu thương hết mình, cùng nhau vun đắp mối quan hệ này. Nhưng cũng chỉ vì 1 sự suy nghĩ thiếu chín chắn của anh đã khiến mọi chuyện lại xảy ra như thế này.
Cũng chẳng còn bao lâu nữa là anh cũng ra trường rồi. Cũng không biết có cơ hội gặp lại không Anh cũng đã từng nghe ai đấy nói sẽ chẳng bao giờ a biết đến sự tồn tại của cái tình cảm ấy… hoặc có thì cũng là lúc mỗi ng 1 nơi không còn gặp nhau nữa. Nhưng thật ra đâu phải vậy đâu, e nhầm rồi.
Những lần e vào face anh cũng chỉ muốn biết tâm trạng của e ngày hôm đấy như thế nào. E vui, E cười thì anh cũng thấy thoải mái hơn. Nhưng những hôm e có tâm trạng a không giúp gì được cho e. Thương e lắm. Nhưng cũng chẳng dám làm gì sợ lại làm e suy nghĩ thêm. Và hằng ngày cũng chỉ dám từ phía sau và quan sát e thôi. Nhìn thấy nick sáng đấy nhưng cũng đâu dám nói chuyện. A nhát lắm và lại khi chuyện đấy xảy ra nữa.
Thực sự khi biết trong thời gian yêu anh. E nói e không là em được. Anh đã làm thay đổi cuộc sống của em rồi. Anh đã lấy mất đi sự vô tư của e rồi. Khi biết vậy, a thấy mình ngốc quá. Chỉ biết yêu người ta mà không để ý tới cảm giác của người ta. A là 1 người không tốt rồi.
Thời gian qua, a e mình chưa giận nhau hay cãi nhau lần nào. Nhưng lần e đòi kết thúc với a vì 1 số chuyện nào đấy. Vì nghĩ cho a nên e mới quyết định như vậy. Đã tìm được 1 người như vậy thì phải giữ cho bằng được. Hôm đấy thức trắng đêm. Chờ trời sáng để có thể bắt xe lên trường gặp e. Chỉ vì không muốn mất đi 1 người như e. Hôm đấy biết là chuyện không vui với e nhưng với anh đó là 1 chuyện có thể chứng minh cho anh thấy. Trong e, anh là người như thế nào. Anh vui lắm e ah. Anh chỉ muốn lên ngay lúc đấy để ôm em thật chặt. Và sẽ không bao giờ để e bước ra khỏi cuộc đời anh.
Nhưng bây giờ e lại muốn a quên e đi. Theo e phải mất bao lâu để quên 1 người không muốn quên, 1 người đã in sâu vào tiềm thức. Để mỗi tối mơ về ai đó rồi giật mình tỉnh giấc. Để rồi ngồi 1 mình và nghĩ lại chuyện đã qua. Để rồi tự động viên bản thân phải mất bao lâu đây. 1 tháng, 2 tháng, 1 năm, 2 năm, 10 năm. Hay là cả đời này vẫn không thể quên. Chắc anh không quên đc e rồi.
Dù sau này ra trường không còn được gặp lại em. Nhưng e yên tâm, tình cảm của anh vẫn như vậy. Nhưng anh cũng sẽ không làm phiền cuộc sống riêng của e đâu. Thương ai, yêu ai là quyết định của e mà. E nói e hết yêu anh rồi, Không sao, anh không trách e đâu. Như vậy thì anh có buồn 1 chút. Nhưng nó cũng cho anh thấy được anh đã không nhìn nhầm người. Nhưng do anh quá khờ nên không thể giúp gì được cho e. Đến việc lắng nghe tâm sự của e. A còn làmchưa xong thi` còn làm gì đc nữa. A ”GÀ”quá.
Để lại một bình luận