“Gửi người em thích
Anh à, em thích anh thật rồi đấy, vui không anh :). Nhưng a sẽ không thể biết được đâu :). Nhớ hồi đầu a còn tán e, e không hiểu tại sao a thích e, rồi a cưa e, rồi e đổ lúc nào không hay, lạ quá anh nhỉ”
E thích anh, mọi chuyện diễn ra nhanh đến mức lý trí e không theo kịp được, mọi thứ mơ hồ đến khó tin. Ừ, nhưng e chỉ biết em thích được nhìn a, được gặp anh, được nói chuyện với a, và nhất là được nhìn a cười…
Anh à… e thích nụ cười của a lắm ý ^^, vì thế e thích chọc a cười, rồi e lại cười thầm 1 mình. Nhưng a ạ, ngay từ đầu e biết chúng ta dẫu có yêu nhau thì cũng sẽ chẳng đi đến đâu hết, liệu rằng a có nghĩ như thế
A cưa e, dù có vậy nhưng e vẫn luôn cảm thấy khoảng cách giữa chúng ta anh ạ. Tình yêu của a em cảm nhận được có đôi chút hời hợt, em không biết, nhưng e ghét như vậy. Xin lỗi nhé, vì e là như thế, e không thể chịu được sự vô tâm người khác đối với mình, mà nhất là người thích em, hay là người em thích
Đôi khi e nghĩ do a quá bận bịu, và e biết a bận và mệt thế nào, bận đến mức không có đủ thời gian nói lời chào khi kết thúc một cuộc điện thoại, dù nó chỉ kéo dài 10 giây. Em chẳng coi trọng điều đó, và e cũng không cần a phải quá khách sáo với e như thế a à, nhưng e thực sự hụt hẫng với mỗi cuộc điện thoại hời hợt của a. E gọi điện hỏi thăm công việc với hỏi thăm a, vì e lo cho a, rồi a nói ”cứ biết vậy” rồi dập máy. E ghét khủng khiếp tiếng dập máy a biết không hả a?
Rồi hôm trước, a đuổi khéo em “giờ đang bận lăm” rồi cũng dập máy khi e chưa kịp nói lại 1 câu. Nghĩ cũng buồn cười, nhưng thật đấy a ạ. E chán và mệt rồi, e biết a thích e, nhưng đôi khi e lại nghi ngờ về điều đó. E có cảm giác a chả bao giờ vồ vập với tin nhắn của e như những người yêu nhau khác, a nhắn đến, e nhắn lại ngay, còn anh thì 15, 30, thậm chí 1, 2 tiếng sau mới reply, liệu a có quá bận không, e luôn nghĩ như vậy.
2 hôm nay e biết a mệt lắm, mệt kinh khủng, 1 ngày ngủ có 2, 3 tiếng, nhìn a vật vờ choáng váng thương a khủng khiếp, nhưng lại chẳng biết làm gì, chỉ biết ngồi đấy chọc a cười mà thôi. Nhưng hnay e buồn lắm a ạ, e buồn vì nhiều chuyện, chuyện gia đình thôi anh ạ. Nhưng ngồi buồn buồn tự kỷ e lại nhớ đến anh, rồi lại buồn thêm. Bạch dương trẻ con và ích kỷ thế đấy a ạ, dù e biết a bận và mệt thế nào, nhưng e vẫn muốn a nhắn tin và gọi điện cho e nhiều thật nhiều. Nhưng điều đó không xảy ra à. E ghét chờ đợi tin nhắn, rồi cố quên nó đi, rồi 1 tiếng sau nhìn lại thấy tin nhắn vớ vẩn hời hợt của a lại nản, nản đến mức chả còn biết nhắn gì ngoài mấy icon vô cảm.
A biết không anh, dù chúng ta có yêu nhau thì cũng chẳng đi đến đâu, e sẽ không thể yêu a lâu, e sẽ không thể lấy anh, không gì cả a à. Vì thế e quyết định sẽ quên a đi, e phải tìm tình yêu đích thực của e, e cần người quan tâm e, e cần người để e yêu, chứ không cần người để e thích. Ừ chào a, e muốn nói điều này lần cuối cũng, e thích a :). Tạm biệt nhé, người e thích
Để lại một bình luận