Buổi chiều ngồi ngẩn ngơ và ngắm nhìn người qua lại ở con đường nhỏ, một cơn gió bay ngang làm lá phượng vàng rơi đầy ngõ phố. Từng chiếc lá nhỏ bay bay trong cái tiết trời mưa phùn như sương có lẽ những con người đang tất bật trên con đường cùng phải ngẩn ngơ trước “cơn mưa lá” ấy như ta. Vô tình nổi hứng hát thầm vài câu của Trịnh
“Em đi về chiều mưa ướt áo
Đường phượng bay mù không lối về
Hàng cây lá xanh gần với nhau”
Rồi trong đầu lại ẩn hiện hình ảnh của những chiếc lá bàng non xanh đang hé búp trên cành, và vươn mình chống chọi trước cái giá lạnh cuối mùa đông. Bống nhiên ta lại nhớ những ký ức, lung tung và vô hình.
Ví như ta thấy chút gì đó trống trải nhưng lại không xác định được ta đang cần gì…
Ví như ta đang thấy buồn buồn nhưng ta lại chẳng biết được điều gì khiến ta buồn lúc này cả…
Ký ức như 1 dòng sông đã chảy và ta dường như ta đang cố bơi ngược dòng và tất nhiên càng bơi càng khiến càng mệt. Có phải ta đang dối lòng mình, ta nhớ anh mà chẳng dám nói vì sợ anh lại càng tránh xa. Mặc dù ta cồn cào với nỗi nhớ ấy, kiểu như đơn giản chỉ muốn ngồi một góc và lặng nhìn anh, ngắm anh cười, nghe anh nói chuyện… Nhưng ta chẳng có cái quyền ấy, anh không muốn ta lún sâu thêm vào cái tình đơn phương này nên ta phải lặng im…
Phải chăng ta quá nhạy cảm trước mọi vấn đề nên chút cảm xúc cũng chẳng thể kìm nén được. Chỉ là một cơn gió, chiếc lá rơi và một bản nhạc buồn lại làm ta nghĩ đên anh nhiều đến vậy ư… Tập làm một con người mạnh mẽ và vô cảm nhưng hình như phản tác dụng thì phải. Đến bao giờ mới hết là ta: một yếu đuối một tình si.
Để lại một bình luận