Có những kí ức chỉ mãi là kí ức để rồi chết dần theo năm tháng. Có những kí ức lại cứ sống cùng ta, bám riết theo tháng ngày. Nhưng, có những kí ức tồn tại và sống mãi bởi vì lòng người muốn giữ và chẳng muốn quên. Những kí ức đẹp nào ai muốn quên?
Giữa con đường rộng thênh thang mà chẳng có một bóng người, nó bơ vơ bước với ánh mắt vô hồn. Nó khóc – khóc vì thấy tủi thân, vì thấy ghét ai đó vô cùng… Ai đó đã đi… đi mãi… Sao ai đó lại vô tâm đến thế. Gieo cho nó hy vọng, lấy đi của nó tất cả rồi bỏ lại nó một mình? Nó biết nó vẫn còn nhớ ai đó rất nhiều. Sao ai đó lại đi, để kí ức bám riết lấy nó, thôi để nó được yên.
Nó đưa đôi mắt nhìn vào khoảng không vô định. Nó bất giác gọi tên ai đó. Chẳng hiểu sao cứ mỗi lần nhớ đến ai đó lòng nó lại nặng trĩu đến vậy. Cảm giác nhớ mong, chờ đợi dường như chỉ là vô vọng. Cảm giác ấy chẳng khác nào nó bị bỏ rơi xuống một cái giếng không đáy, cứ rơi mãi, rơi mãi cho đến khi nó kiệt sức mà chết!
Có những nỗi buồn ta cứ chôn chặt ở trong tim để rồi ngày lại ngày nảy ra những hạt mầm u uất và buồn đau. Có những nỗi buồn ta cứ giữ mình ta như một món đồ trang sức cũ kĩ, rẻ tiền không dám đeo để khoe nhưng cũng không thể vứt đi, cứ cất trong đáy hòm, chỉ khi một mình ta mới đem ra ngắm. Có những nỗi buồn chẳng thể chia sẻ cùng ai để rồi ta cứ phải thổn thức một mình. Có những nỗi buồn như thế tồn tại ở trong nó!
Cuộc đời là như vậy. Chẳng ai đoán được chữ “ngờ”. Có những điều bất ngờ làm ta nhân lên niềm hạnh phúc và sự vui sướng. Nhưng cũng có điều bất ngờ đẩy ta xuống tận cùng của nỗi đau hay nhân lên gấp bội lần đau thương và mất mát!
Cảm xúc lúc này của nó là gì? Chính nó cũng không biết. Chỉ biết cổ họng nó đắng ngắt, nghẹn thở. Tim nó nhói nhói, đau như có hàng trăm mũi tên lao vào, đâm toạc cái trái tim nhỏ bé vốn mong manh, yếu đuối của nó.
Yêu một người thật khó nhưng từ bỏ người mà mình yêu còn khó hơn! Số phận như thích trêu đùa con người, đưa họ đến mép bờ của hạnh phúc rồi lại đẩy họ xuống tận cùng nỗi đau? Yêu là đắng, là đau… sao lại nhử người ta bằng mồi ngọt hạnh phúc? Tình yêu đâu phải trò chơi mà có thể thích chơi hay thích hay thích dừng lại lúc nào cũng được.
Nước mắt rơi. Sao nước mắt cứ rơi hoài thế? Khóc để làm gì khi chẳng thể thay đổi được thực tại!!!
Để lại một bình luận