Anh, em biết anh giận em ghê lắm khi nói chia tay, em biết anh rất đau, nhưng chúng mình hãy dừng lại ở đây anh nhé. Em không muốn cuộc đời em lại đi theo vết xe đổ của mẹ đâu. Em sợ, sợ nhiều lắm anh biết không? Em cần câu nói “anh yêu em” mỗi ngày, cần lời khen khi em diện quần áo mới, cần anh phát hiện ra mỗi khi em cắt tóc, cần những món quà nho nhỏ dễ thương mỗi dịp lễ tết để biết rằng em luôn được anh quan tâm. Cần nghe những lời ghen tuông mỗi khi em kể về chàng hoàng tử trong tưởng tượng, cần những cử chỉ và lời yêu lãng mạn để hâm nóng tình yêu hơn một năm qua. Cần những lời động viên của anh khi em bàn về công việc hai đứa, cần lời an ủi vỗ về khi em kể chuyện về ba. Em cần đôi găng anh tặng khi không có bàn tay anh sưởi ấm. Em cần sự chắc chắn cho tương lai của chúng mình. Em cần những quan tâm nhỏ nhặt mà ân cần ấy thôi, nó có lớn lao quá không anh?
Em biết, tình cảm anh dành cho em chân thành và theo cách riêng của nó, nhưng em cần nhiều hơn thế. Em hay suy nghĩ lung tung, có chuyện gì em cũng vẩn vơ nên anh hay nói em phức tạp, và anh thì không thể giải quyết được những vấn đề phức tạp đó. Em xin lỗi vì lời hứa cùng anh thức dậy mỗi sáng, cùng anh chăm sóc con cái, cùng nhìn bọn trẻ lớn lên, cùng anh chia sẻ những buồn vui và hạnh phúc trong cuộc đời, giờ không thực hiện được.
Anh có nhớ sổ nhật ký em viết dành riêng anh, có nhớ slide em làm tặng anh, có nhớ những biệt danh hai ta đặt cho nhau, có nhớ những lần xuống biển, có nhớ những kỷ niệm về em. Hình như em ích kỷ quá thì phải? Nhưng xin anh đừng quên tất cả, hãy khắc nó vào sâu trong tim, anh nhé! Khi nào nhớ tới em, anh hãy mỉm cười vì một thời ta đã yêu nhau. Tạm biệt anh – mối tình đầu ngọt ngào nhưng không chọn vẹn.
Để lại một bình luận