Vậy đấy, thấm thoát đã 5 năm rồi, kể từ khi nụ hôn đầu tiên của anh dành cho người anh yêu đặt lên gò má em. Cũng ngày này 5 năm về trước, giữa màn đêm buông xuống bờ biển lấp lánh đèn của thành phố biển Vũng Tàu, giữa dòng người tấp nập, giữa những giây phút ngọt ngào nhất của ngày Valentine năm ấy, còn đó một khoảng lặng, một khoảng lặng chỉ dành riêng cho hai người – anh và em. Và nụ hôn đầu tiên ấy đã đưa em vào vòng tay anh, hay chính là đưa hai trái tim tiến lại gần nhau hơn. Và em đã khóc, em đã khóc rất to rồi ngả đầu vào bờ vai anh. Thực ra lúc đó vai anh chưa đủ cứng cáp để cho em ngả vào. Vì sao? Vì lúc đó hoàn toàn trong anh chỉ có sách vở, những bài học trên lớp mà không có biết gì đến yêu thương cả. Nhưng cũng chính em làm cho bờ vai đó vững chắc hơn bằng tình yêu của chúng ta lớn dần theo năm tháng.
Có thể anh không thể viết được những bài văn làm người nghe phải rơi nước mắt. Cũng có thể không diễn tả hết cảm xúc cũng như tình cảm của anh dành cho em. Cũng phải thôi, đối với sinh viên trường ĐHBK tp.HCM, đặc biệt là sinh viên khoa điện thì điều đó gần như không thể. Chiếc bàn của anh sẽ không có những chậu cây, những chú gấu bông mà chỉ toàn là những chì hàn, diot, biến áp, dây điện,…Hay cùng lắm chỉ là bo mạch denled hình trái tim làm tặng người yêu. Tụi anh khô khan trong cách sống, giản đơn và có phần lạnh lùng trong cách nói. Và chắc chắn là không lãng mạn trong cách yêu rồi, và anh cũng không phải là ngoại lệ. Nhưng anh nghĩ em sẽ hiểu cho anh và thông cảm cho anh vì điều đó.
Và mùa Valentine nữa lại đến. Năm nay cũng như bốn mùa Valentine trước, anh cũng sẽ chẳng có nhiều thời gian để đi chơi cùng em. Còn đó những bài thi chưa trả, những toan tính cho học kỳ khó khăn sắp tới, nhưng anh muốn nói với em một điều: Anh yêu em nhiều lắm! Thiên thần bé nhỏ của anh! Và nếu anh có mắc lỗi lầm, hãy tha thứ cho anh như em đã từng, em nhé!
Đoàn Huy Hoàn says
Chào anh Quick và chị Snow thân mến!
E nghe chương trình từ những ngày đầu tiên phát sóng đến suốt thời sinh viên.
Cũng có rất nhiều tâm sự muốn chia sẻ trên chương trình nhưng chưa bao giờ thực hiện.
Lúc này, khi đã ra trường 7 năm, đã đi làm với bao đổi thay, đã trở thành một người khác hoàn toàn nhưng thi thoảng vẫn nghe lại những chương trình từ ngày xưa và chương trình mới. Lần nào cũng vậy, những kỉ niệm buồn, vui lại ùa về. Có thể nói, chương trình như một liều thuốc tinh thần của em trong những lúc khó khăn trong cuộc sống.
Hôm nay em rất muốn anh, chị phát giúp em bài hát “Lithium của Nirvana” gửi tặng tất cả những người bạn của em.