Chỉ khi đánh mất điều gì đó ta mới cảm thấy nó quý giá và đáng trân trọng. Với em, anh cũng vậy. Khi anh bên cạnh, em khó chịu, bực bội. Không có anh, em lại thấy trống vắng. Anh gọi điện, dù không nói nhưng em cảm thấy bị làm phiền. Đến khi anh không gọi nữa em lại thấy nhớ, thấy thiếu vắng một điều gì đó thân thuộc.
Anh nói yêu em, anh hứa sẽ làm tất cả vì em, em đa nghi bảo anh nói dối. Anh đau khổ đưa ra quyết định sẽ từ bỏ tất cả chỉ để chúng ta được bên nhau, em lại hời hợt vô tâm như chẳng có gì quan trọng. Em bảo hãy đi tìm hạnh phúc khác đi, anh đi và em lại đau lòng.
Hơn 4 năm anh miệt mài theo đuổi, còn em cứ vô tâm vô tình. Không phải em không nhận thấy tình yêu anh dành cho em, nhưng em không đủ can đảm, không đủ tự tin để đối mặt. Em sợ một ngày em yêu anh thật, anh lại rời xa em.
Và cái ngày em lo lắng cũng đến. Không biết từ bao giờ anh đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của em. Không biết từ bao giờ em cứ mong chờ một tin nhắn, một hồi chuông điện thoại từ số điện thoại quen thuộc của anh.
Tình cảm em dành cho anh bắt đầu từ tình yêu dành cho màu quân phục anh mang, nhưng chính sự chân thành, chính sự kiên nhẫn của anh mới làm em gục ngã. Giờ em mới hiểu thế nào là đuổi hình bắt bóng. Dẫu ngay từ khi bắt đầu em đã biết sẽ có ngày hôm nay, nhưng sao khi nó đến em vẫn thấy lòng nao nao buồn. Những lời anh nói em sẽ chẳng thể nào quên, nhưng em sẽ ghi nhớ chỉ để tự nhắc với lòng mình, em đã từng có một người anh, một người bạn thật lòng quan tâm và yêu thương em.
Em và anh, hai con người ở hai đầu tổ quốc, được gặp nhau, được quen nhau cũng đã là điều kỳ diệu, anh nhỉ?! Em thật tâm mong anh được hạnh phúc. Hãy vững lòng đắp xây cho ngôi nhà anh đang có, đừng bận tâm với những gì đã qua, anh nhé! Bởi ký ức là những thứ không bao giờ có thể lấy lại.
Bread says
mới vào mà đã cãi nhau te tua rồi, đúng là Quick & Snow :))
sutuhadong_238 says
Tệ thật, cứ nghe những câu chuyện lãng mạn lại làm trái tim mình rạo rực >>> vẫn cứ phải mỉm cười và bước đi thôi ^^
Tenny says
“Và cái ngày em lo lắng cũng đến”
Câu chuyện này sao giống mình quá.
Ngày này sao giống mình quá.
Có lẽ mình có duyên với cái ngày 12/02.
Toàn là cái duyên bất ngờ đến đau lòng.
Em xin lỗi anh vì tất cả những lời em đã nói, tất cả những hành động mà em đã làm trong suốt những năm qua…những điều làm anh tổn thương chỉ bởi vì em quá trẻ con và vô tâm.
Em chúc anh tìm thấy hạnh phúc của mình.
themtca says
Thật vui khi mỗi tối được ngồi nghe Q&Snow 🙂
huynh lan says
người ta thường nói khi mất đi rồi mới biết mình đã từng có. đúng không bạn? mình nghĩ mình cũng đã 1 lần như bạn…. cũng không biết có phải không nữa. nhưng giờ thì điều đó không quan trọng nữa rồi, mình đã học được cách chấp nhận mất điều gì đó vì bản thân mình không biết trân trọng nó. cuộc sống là vậy mà……
….. Gửi đến anh, lời chúc muộn màng, nhưng rất thành tâm, chúc anh hạnh phúc!