Người ta yêu nhau để ở bên nhau, để che chở, chăm sóc lẫn nhau. Vì người yêu nhau, người ta muốn chia sẽ tình yêu của mình trong màn sương mai phơn phớt, hay trong tiếng gió reo trên những đỉnh cây. Người ta yêu nhau không biết đêm, ngày, bóng tối hay ánh sáng. Tình yêu là một điều diễn biến liên tục, chẳng biết khi nào sẽ dừng lại. Nhưng những khoảnh khắc tưởng như vô hình và nhẹ bẫng ấy, đôi khi lại là điều chúng ta phải tìm kiếm cả cuộc đời.
Đến một ngày bạn thấy mình bất lực, mình không biết phải làm gì, chỉ biết im lặng lắng nghe người đó khóc, những giọt nước mắt tuyệt vọng xen lẫn những tủi hờn trong cuộc sống, người bạn đó thực sự quan trọng với mình bạn ạ. Có người đã nói với tôi “khi tôi khóc hãy gọi cho họ, và một ngày tôi gọi cho họ mà họ không trả lời thì khi đó tôi hãy đến bên họ vì họ đang cần tôi”. Tôi đã bất động, tôi thấy trái tim mình tan chảy khi người bạn đó buồn. Tôi thấy sống mũi cay cay, những giọt nước mắt chực rơi xuống, ta chảy, hòa vào nỗi đau của người đó.
Mỗi ngày tôi thấy họ quan trọng với tôi. Họ giúp tôi nói cười, giúp tôi quên đi những nhọc nhằn sau những ngày làm việc vất vả. Tôi đã quen với cảm giác đó, cảm giác an toàn khi có bạn ở bên. Tôi biết một ngày nào đó bạn cũng sẽ rời xa tôi, nhưng tôi vẫn hạnh phúc khi bạn tìm được hạnh phúc của mình. Có một điều mà bạn sẽ không bao giờ biết được, hạnh phúc của tôi chính là bạn.
Nếu một ngày anh không đến bên em, hãy gửi cho em một chút nắng, hãy xua đi cái giá lạnh của mùa đông.
Nếu một ngày anh không đến bên em, đừng bỏ qua hy vọng anh nhé. Hãy cho em tình yêu của anh, em sẽ đến bên anh.
Để lại một bình luận