Mong ước của em là được ở bên cạnh anh mãi mãi. Đến cả những lời đã nói hoặc chưa nói vẫn xoáy trong đầu. Ngay lúc này đây, hít thở cũng khiến em đau lòng. Em có thể yêu một người vô vàn mà không hề có chút manh mối nào về cuộc đời người đó. Không gặp mặt, không ôm, không hôn, không biết giờ này ở nơi nào, không biết, không biết gì, tất cả. Vẻn vẹn chỉ là một cái tên rất hay, rồi cả khi em lật tung mọi ngóc ngách trên thế giới này thì đáp án vẫn chỉ là con số không tròn trĩnh. Anh giấu bản thân mình và em, nên cũng khiến em muốn trốn chạy khỏi thế giới này. Vậy mà, em lại vẫn yêu anh rất nhiều suốt ngần ấy năm, từ khi còn là cô học sinh năm cuối trung học đến cả bây giờ đây. Khi em 15 tuổi, khi em 19 tuổi. Em yêu mà không chắc về tình yêu của mình suốt một đoạn đường dài.
Em yêu anh, yêu cả những nơi anh đi qua. Khi chúng ta cùng một lúc ở châu Âu nhưng lại đi qua những đất nước khác. Em bước theo từng bước chân anh, ở những khoảng thời gian khác nhau. Em đơn giản đã từng nghĩ, như thế là đã được ở cùng anh một chỗ. Em cứ bước theo sau anh, theo sau anh như vậy đó, cho đến bây giờ, có ai lại bước theo sau em?
Em vẫn yêu anh dù em thấy mình ngốc nghếch thật nhiều.
Rất nhiều năm sau đó, em tự hỏi liệu mình có thể vẫn yêu anh như thế chứ?
Em tự hỏi, liệu anh cũng có thể yêu em ..
Để lại một bình luận