Em đã yêu anh, rất chân thành. Nhưng rất sai lầm. Thiếu chút nữa, em đánh mất bản thân mình vì tình yêu ấy. Khi yêu người ta thường hay mù quáng. Em công nhận điều ấy. Em biết mình đã mù quáng quá lâu, quá dài, và chính điều đó đã làm em tổn thương rất nhiều. Em yêu nên với tất cả mọi thứ của người yêu em em đều chấp nhận hết. Anh không học vấn, không nghề nghiệp. Không sao. Anh so đo, tính toán, ích kỷ, gia trưởng, lạnh lùng… em chấp nhận hết. Em lờ mờ nhận ra rằng anh không yêu em chân thành, rằng anh ko tôn trọng em, rằng với anh em ko là gì cả… Rồi thời gian sẽ thay đổi, có lẽ mình quá nhạy cảm, chỉ chút ít thôi mà, chấp nhận được.
Em đã bao biện cho anh như thế, hàng trăm lần. Anh nói và em tin. Anh nói rằng, cái con người bên trong anh không như thế, anh nghĩ nhiều lắm nhưng không thể hiện ra, rằng anh thương nhưng anh không biết nói như thế nào, rằng anh thương nhưng anh chỉ biết thương thôi. Anh thật đặc biệt, anh khác với những người khác. Em đã tự thuyết phục mình như thế rất nhiều lần. Cái niềm hi vọng lay lắt ấy thế mà cũng sống trong em dài lắm.
Mỗi lần sự chịu đựng trong em tụt gần xuống đáy, anh lại nói, vài câu thôi, thậm chí là vài từ, sự chịu đựng trong e lại dâng lên. Em tiếp tục lừa mị dần. Nhưng đời con người, rồi cũng đến ranh giới của sự sống, bắt đầu cái chết. Trái tim ngốc nghếch của em cũng phải đi đến giới hạn của sự ngu ngốc để mà tỉnh ra. Em đã làm gì sai? Khi chia tay người yêu nhiều hơn vẫn thường dằn vặt mình như thế. Cứ nghĩ mình cứ yêu thật nhiều để người ta hiểu và trân trọng tình cảm của mình, để người ta biết quý, biết gìn giữ. Nhưng có lẽ đó lại chính là sai lầm của em. Anh hất em ra và em vẫn mải miết đứng chờ.
Anh quay lại nhìn thương hại và em níu kéo anh bằng sự im lặng, cam chịu yêu anh. Anh đi đến bên em và em ôm chầm lấy anh. Và vì thế nên anh mất hết sự tôn trọng dành cho em. Anh mất hết niềm hứng thú với tình yêu của những kẻ trai – thích đi chinh phục. Anh lơ đễnh, còn e vẫn yêu anh nhiệt tình. Anh thấy thương thương còn em thì khóc rất nhiều vì anh.
Mỗi lần nói chuyện với anh em muốn nói rất nhiều còn anh thấy mệt. Mỗi tháng em mong đến ngày gặp anh, anh nói gặp nhiều làm gì. Sinh nhật anh, em muốn làm bánh gato tặng anh, anh bảo anh không muốn tổ chức. Sinh nhật em, em mời anh đến nhà chơi – 3 lần, anh nói không. Đã đến lúc cần phải nói lời tạm biệt. Tiếp tục thì em sẽ không nhận được gì ngoài đau khổ và tổn thương. Time to say goodbye. Để em ghép những mảnh vỡ cho trái tim e có cơ hội được lành lặn, để nói lại đập những nhịp mà tạo hóa đã kiến tạo ra.
Để lại một bình luận