Viết lại theo phong cách của Kim Dung
“Ngư phủ lão ông đề khí rồi tung mình lao ra biển. Lão sử dụng khinh công Thê vân Tung của phái Võ Đang, thân hình phiêu hết nhô lên lại hụp xuống giữa sóng cồn, nhìn xa như một con hải âu đang nhào lộn trên sóng biển.
Cá vàng đại hiệp mặt lộ vẻ kinh dị, tả thủ cong vào rồi bất ngờ xô ra, vừa vặn đúng lúc khình phong của ngư phủ lão ông ập tới. Cá vàng đại hiệp sử dụng một chiêu thức trong Rán Cá Thập Bát chưởng gia truyền đời đầu, chưởng kình uy mãnh có thể phân kim hủy thạch.
Ngư phủ lão ông nhận thấy khó bề chống đỡ, nương theo kình phong chưởng lực của cá vàng đại hiệp lộn người ra sau, vừa vặn chân đặt lên miếng ván gỗ. Suýt nữa ngã tòm xuống nước. Lão thoát khỏi sát chiêu nhưng khí huyết toàn thân đã lộn nhào, khó chịu vô cùng. Cá vàng đại hiệp trông vậy cười hăng hắc:
Cứ tưởng võ công của Ngư Phủ phái thế nào? Ai dè cũng rặt một lũ hữu danh vô thực!
Ngư phủ lão ông tím mặt vì giận. Lão hít sâu một hơi chân khí rồi quát to :
Ngươi đừng tưởng học được mấy chiêu võ mèo quào Rán Cá Thập Bát chưởng mà coi thường hết thảy lộ anh hùng thiên hạ. Hôm nay nếu nhà ngươi không giao máng lợn thần công ra đây, đừng hòng về nhà bám váy vợ!
Cá vàng đại hiệp nhếch mép cười khẩy :
Xuất khẩu cuồng ngôn! Người đừng tưởng ta không biết ngươi muốn chiếm đoạt máng lợn thần công để giao cho Ngư phủ phu nhân của ngươi ở Ngư Phủ sơn trang. Cái tính sợ vợ của ngươi giang hồ đã đồn đại nhiều lắm rồi!
Ngư phủ lão ông bị chọc giận thét lên the thé, song chưởng khuya khoắng loạn xạ như điên lao vào quyết ăn thua đủ với cá vàng đại hiệp. Trong thâm tâm lão, nếu không chiếm đoạt được máng lợn thần công, đêm nay ắt sẽ bị phu nhân bắt ngủ dưới gầm giường. Nghĩ đến đó, lão càng điên cuồng mong chiếm được môn thần công máng lợn độc bộ võ lâm ấy. “
Để lại một bình luận